KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Theo chiều dài đất nước
#16
Vào topic này trước hết để ngả mũ kính phục bác Quý vì vốn kiến thức của mình , đúng là đi nhiều hiểu rộng ^:)^
việc thứ 2 là muốn hỏi bác có thể lập một top về rừng không ,càng tự nhiên càng tốt. Em thấy thích cái sự hoang dại , xanh rì của nó .
Cảm ơn bác trước.
Reply
#17
@ongdoson: hoan nghênh
@bikey: từ từ, chú vừa đọc cả 1 loạt về rừng núi đấy thôi
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply
#18
[Image: Hanh046-42.jpg]

photo by Hoà giai, camera by Hạnh răng, Model: Quyuce-Hạnh răng, edited by quyuce

Cô Tô sự khởi đầu bất trắc:


Cô Tô một cái tên xa lạ và quen thuộc. Sở dĩ nó xa lạ bởi vì nó xa thật. Tít ngoài khơi vịnh Bắc Bộ và rất gần với xứ tàu. Mất 3,5h để đi tàu từ huyện đảo xa mù Vân Đồn. Chúng tôi đến Cô Tô vì lý do rất củ chuối và lãng mạn:

Củ chuối: Nghỉ dài thế này thôi không phượt nữa. Đi đâu relax đê. Thôi thế thì đi Cô tô chơi vì nó vắng, ít người biết, lại đẹp và rẻ (đoán thế).

Lãng mạn: Anh cũng muốn đi chỗ nào nhẹ nhẹ một chút để đưa em yêu đi cùng. Bravo tình yêu. Những người anh em hào sảng chẳng muốn bỏ lỡ cơ hội thể hiện tình yêu như thế.

Đầy chất đàn bà: Uh cô tô được đấy. Đi thế này chị cho ku nhà chị đi cùng. Bravo người mẹ. Ai cũng đồng ý vì thằng ku rất đáng yêu. Ai cũng muốn đi chơi cùng nó.

Kết quả vô cùng củ chuối: Em yêu không đi được rồi chú ạ.Lâu thế bố mẹ em không đồng ý. Thôi thế là toi cơ hội chứng kiến một tình yêu thăng hoa giữa biển cả ....... Chị ko đi được. Bận việc gia đình. Thôi thế là toi cơ hội chơi với cháu bé đáng yêu xinh trai và ngoan ngoãn rồi.

Thôi thì còn bao nhiêu đi bấy nhiêu.

(còn nữa..)
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply
#19
Cô tô chuyến đi bão táp:

2h30': 6 người lên một chiếc xe khách đầy người. Chật chội nhưng thôi tặc lưỡi cho qua. Ngày lễ ai chả muốn dịch chuyển. Không đi chơi thì cũng về đoàn tụ gia đình. Được cái nhà xe dễ chịu, không tham lam nên hứa nhất định không bắt thêm khách dọc đường.

Ra đường 5 tưởng chỉ cần bon bon thẳng hướng Hải Dương. Ai dè tháng an toàn giao thông, các chú áo vàng lấp ló đầy đường. Xe thì chở quá số người quy định. Nhà xe đành chuyển hướng theo quốc lộ 1B, vừa rộng rãi vừa tránh được cảnh sát vì đằng nào cũng không bắt thêm khách. Ai dè vừa chuyển hướng thì gặp ngay đám tắc đường. Câu chuyện 2 con dê qua cầu được đem ra bàn tán xem ra rất hợp với hoàn cảnh lúc này. Loay hoay gần 1 tiếng đồng hồ mới thoát được. Tưởng sung sướng ai dè đi chưa được cây số lại tắc. Một tuyến cao tốc to vật vã như vậy mà vẫn tắc xem ra một điều không tưởng. Ấy thế mà đúng đấy, lại chuyện 2 con dê.30' nữa cho lần tắc đường thứ 2. Xe lại bon bon trên 2 tuyến quốc lộ mới và hiện đại: 1B và 18 đầy tai tiếng không có gì trở ngại trừ 3 cái tai nạn rải rác trên đường và 1 trong số đó lại lấy đi 15' quý giá. Đến Hòn Gai khi trời đã tối. Việc phải làm là tìm xe xuống Vân Đồn. Một chiếc xe buýt đề Hòn Gai-Cửa Ông nhanh chóng xuất hiện. Yên vị trên xe thì được biết xe chỉ về Cẩm Phả. Nhưng chú phụ xe tốt bụng hứa giúp bắt xe về Vân Đồn đồng thời trả lại tiền vé cho quãng đường thiếu nợ. Có xe về Vân Đồn thật. Nhưng lái xe lại trả lời. Anh chỉ thả các chú ở gần cảng thôi! Đúng là gần cảng thật. Cách có 3Km. Đành gọi taxi về nhà nghỉ. Vậy là 1 chặng đường xuống bến cảng đã mất 4 lần xe với 3 cái tắc đường và 3 tai nạn. Quá đủ cho 1 ngày.Nhưng Cô Tô đâu chỉ giản đơn như vậy còn phải lên tàu ra đảo nữa chứ.Theo mọi nguồn tin, có duy nhất một chuyến tàu ra đảo lúc 7h sáng. Vậy là 6h đã lục tục kéo nhau xuống trả phòng ra cảng. Than ôi hôm nay lại là chủ nhật. Mà chủ nhật thì sao? Chủ nhật thì tàu ra đảo lúc 2h chiều. Lại kéo nhau về, lấy lại phòng rồi lang thang ngắm vịnh. Cái làng chài be bé này cũng có vài thứ để giết thời gian buổi sáng.

[Image: 518158162_c4c4134eeb.jpg]

[Image: Hanh017copy-1.jpg]

Gọi điện cho người đàn ông đang tình yêu để anh này biết thông tin và đuổi theo đoàn để ra đảo cùng. Đợi!!! Trời u ám một cách đầy đe doạ. Mưa lất phất ồi lại tạnh gió bắc thổi rồi lại yên vài chặp như thế. Càng về trưa gió càng mạnh và mưa càng nặng hạt. Một nỗi lo thoáng qua, trời lạnh thế này tắm biển sao đây. 1h anh chàng si tình đến. Tất cả xuống quán định bụng sẽ ăn nhẹ để lên tàu. Đồ ăn đã gọi. Bia vừa rót thì điện thoại thông báo tàu đã rời bến. Còn 1 chuyến tăng bo ra ngay kẻo không kịp. Vậy là bia đầy cốc ko kịp uống. Cơm cá ê hề chưa đụng đũa đã vội vàng chạy ra cảng. May quá vẫn còn kịp. Đợi 10' không thấy tàu chạy thì được thông báo, chuyển tàu. Vậy là chuyển. Lên con tàu du lịch bằng gỗ khá sang trọng. Tranh giành một chỗ ngồi kha khá tưởng yên thân dù khá chật chội. Ai dè đây là chuyến tăng bo. Con thuyền thật sự đang cắm ngoài kia với số lượng khách tương đương chỗ này. Lại chuyển. Nhưng lần này đố mà tìm được chỗ ngồi vì tàu đã chở gấp 4 lần lượng khách đăng ký. Nhưng không sao, biển lặng chạy tốt.
Vẫn hạnh phúc chán vì kiếm được 1 chỗ để đứng ở đuôi tàu
[Image: IMG_0954.jpg]
Còn đây là phương pháp chống lạnh
[Image: P1140762.jpg]
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply
#20
Ui, truyện Cô Tô bác kể trg blog rồi nhưng sao mấy ảnh này em chưa thấy nhỉ :-? Hay tại lúc xem trg blog bác ảnh chưa load hết hen?
Khỏi ký!
Reply
#21
sao ít thế anh, em muốn nhìn thấy biển hun hút cơ, 1 bãi cát dài trải rộng, đang cô đơn nên cần 1 cái gì đó mênh mông :)
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#22
Hôm trước em qua Mũi Né, rồi Phan Rang , Phan thiết, đẹp thật, nhất là lúc đi qua sa mạc, bác nào đi chưa ? có ảnh ko rứa ? đợt toàn đi xuyên việt mờ
The END.
Reply
#23
Chặng đường bộ ấy chưa phải là tất cả những nỗi nhọc nhằn.Cô tô giống như một bông hoa đẹp đầy gai. Ai muốn hái ít nhất cũng phải chịu đau đớn hoặc trầy xước.
Mặc dù quá tải nhưng con tàu vẫn nhẹ nhàng lướt trên vịnh.Bầu trời đã quang đãng hơn vớt vát chút hy vọng sẽ có nắng ấm. Sau 2 h êm đềm trong vịnh với bữa trưa là bánh AFC, xúc xích, bánh mỳ và sữa mang theo đánh dấu bữa thứ 3 không biết đến cơm là gì(tối hôm trước ăn cháo). Tàu bắt đầu ra khơi. Xa xa Cô Tô xám xịt. Nỗi thất vọng tăng lên khi gió bắc bắt đầu thổi mạnh và không có dấu vết của mặt trời hướng trước mặt. Sóng lớn hơn, con tàu bắt đầu tròng trành. Lát sau, mưa lất phất cùng với những bọt nước do sóng đánh lên đã làm ướt hết 2 hành lang bên mạn tàu và phía đuôi tàu nơi chúng tôi đứng.Lạnh buốt!!.Không còn chỗ khô ráo và kín gió buộc mọi người phải co cụm lại nhằm tiết kiệm chút hơi ấm.Quàng chung một chiếc khăn,người bạn đồng hành mới, nhỏ bé và kiên cường giúp tôi hồi tỉnh sau trận sau sóng.Sau 1h30' run rẩy vì lạnh, tê cứng đôi chân vì phải đứng quá lâu tàu đã cập bờ. Quang cảng Cô Tô hiện lên hơi ảm đạm giống như một làng chài nhỏ ven biển có hàng dương xanh, những ngôi nhà thâm thấp và tàu cá neo đậu rải rác. Mưa vẫn lất phất,! Đi bộ vào đảo thấy đường xá trải bê tông khá đẹp, dân cư ở đây cũng có vẻ sung túc, thậm chí còn có 3 chú áo vàng điều khiển giao thông nữa.Tự nhiên bật cười.Nhà khách uỷ ban huyện cách cầu tầu không xa và đây là nhà nghỉ duy nhất trên đảo. Nhưng khi vào thuê thì được tin máy bơm hỏng không có nước. Quý khách thông cảm tìm chỗ thuê khác. Nỗi thất vọng lên đến tột cùng. Cuối cùng theo sự giới thiệu của nhân viên nhà khách chúng tôi thuê được một nhà dân rộng rãi. Hơn nữa cô chú chủ nhà tỏ ra thoải mái và hiếu khách.Kết thúc chặng đường vật vã bằng màn ăn uống nhoè nhoẹt với hải sản tươi ngon.Sau bữa tối là quãng thời gian thảnh thơi, vác lều ngồi bãi biển và thưởng thức món thịt bò khô vắt chanh ngon lành. Cầu mong ngày mai trời sáng.

Cô Tô đảo ngọc giữa biển Đông


Sáng hôm sau, thật lạ lùng là trời lại nắng. Mặc dù trước đó các em váy ngắn dự báo là vẫn gió bấc. Dạo chơi trên bãi cát trắng, nhận ra làng chài không đến nỗi tẻ nhạt như ấn tượng bạn đầu. Dưới nắng mặt biển sáng hơn. Xa xa tàu neo đậu thảnh thơi.
[Image: 518224115_202647decc.jpg]
Một phương tiện di chuyển hữu ích. Nhưng ko phải người ở đảo đố đứa nào dùng được
[Image: P1140769.jpg]

[Image: P1140814.jpg]
Nước biển trong và mát khiến ai cũng muốn nhảy xuống mà đùa nghịch, hoặc rút dép ra lội bì bõm để cảm giác cát lạo xạo dưới chân hoặc thi thoảng mảnh sò mảnh ốc cứa vào đau điếng.
[Image: P1140935.jpg]
Tối qua chúng tôi đã thống nhất với chủ nhà là sẽ tự mua đồ ăn và nấu nướng. Chính vì vậy sau màn lội bì bõm chúng tôi lên chợ. Chợ nhỏ, hàng hoá bày bán không khác bất cứ ngôi chợ nào trên đất liền. Chỉ có điều ở đây hoàn toàn không có thịt bò. Nửa buổi sáng còn lại dành cho việc thăm bè cá.
Chèo thuyền ra bè cá. Kinh nghiệm đạp vịt ở Hồ Tây tỏ ra rất hữu ích
[Image: P1140810.jpg]
Nước biển trong có thể nhìn thấy đáy. Vì thế chúng tôi tận mắt ngắm những chú cá giò, cá ngừ đen, ghẹ xanh, tôm và sam bơi tung tăng.
[Image: P1140816.jpg]

Đến đây mới hiểu tại sao người ta nói "dính như sam",vì sam là loài chung thuỷ. Đi đâu cũng có đôi, con nọ bám đuôi con kia mà bơi. Nếu muốn thịt bạn phải thịt cả đôi nếu không sẽ bị đau bụng (theo lời dân đảo).
1 chú sam bị vật ngửa
[Image: P1140824.jpg]

Chỉ chỏ bình luận chán chê chúng tôi quyết định mua đồ ăn, 90K cho 1 đôi sam, 140K/Kg ghẹ xanh, 45 K/Kg mực. Không rẻ hơn so với ngày thường. Nhưng vào ngày lễ như thế này thì đó là một điều hạnh phúc. Cũng vì lăng xăng tò mò, một người bạn bị 1 chú mực lá to cỡ khổ giấy A3 phun đen xì từ bụng đến chân :)). Lớn đầu rồi còn dại. Bữa trưa có thể coi là tạm ổn với mực hấp, và nộm sứa do chủ nhà chuẩn bị. Nói thêm về món nộm sứa, đây là đặc sản của đảo và chỉ có ở Cô Tô này. Lời chủ nhà, trên đảo có 1 xưởng sơ chế sứa của người Tàu, những con sứa này sẽ được đóng thùng xuất sang Trung Quốc, sau đó được bán sang Nhật Bản. Tại Cô Tô giá 350K/thùng, Trung Quốc: 1,6 tr/ thùng, sang Nhật nghe đâu 2k$/thùng. Chỉ có đại gia Nhật Bản mới dám thưởng thức món này. Thế là hôm nay chúng tôi thành đại gia tuốt. Bữa trưa có sự xuất hiện của Thế anh con trai thứ 2 của chủ nhà. Anh này hiện là giáo viên tin học của trường cấp 3 trên đảo, mới đi công tác ở Hạ Long về. Sau một hồi hỏi han, chúng tôi biết được Thế cũng là một tay ham du lịch, một số tay gạo cội của Tay Bac Group thường thăm đảo này và nghỉ lại nhà anh. Câu chuyện trở nên rôm rả hơn vì những mối quan tâm chung. Thế hứa sẽ bố trí cho chúng tôi vài chiếc xe máy và đưa chúng tôi thăm đảo.

(Còn nữa)
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply
#24
@HL: hồi đó anh ko thích post ảnh
@Các em: Đưng có mà sốt ruột, món ngon thì phải từ từ. Về biển thì anh có 1 số. Phục vụ em Sầu 1 tháng ko hết. Cứ yên tâm.Đã post tạm mấy cái bên album ảnh cho đỡ cơn vật. Còn muốn có 1 bài từ tế có hệ thống thì phải chờ thôi. Anh còn viết chứ.
@Tranh: Lập topic khác đê. Mũi Né mũi niếc gì vớ vẩn, loãng hết cả bài của anh.
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply
#25
Vậy thì thật may là e lại vào đây để đc hóng hớt xem rồi :) Cám ơn bác nhiều ạ :*
Khỏi ký!
Reply
#26
Thiệt k anh hihihi, em iu bác quý nhất nha (:D)
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#27
Kết thúc cái bài dang dở này thôi để chuyển sang rừng núi.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chiều, như dự kiến chúng tôi thăm ngọn hải đăng Cô Tô, nằm trên đỉnh núi cách thị trấn khoảng 10Km.
Hải đăng Cô Tô
[Image: P1140828.jpg]

Chụp ảnh lưu niệm trên Hải Đăng

[Image: P1140862.jpg]

Đứng ở đây phóng tầm mắt ra biển chúng tôi có thể thấy đảo Quan Lạn phía xa (theo lời Thế). Toàn bộ phong cảnh tuyệt vời của Cô Tô thu hiển hiện. Ngay bên kia là cô tô nhỏ với những vách đá lởm chởm và cánh rừng rậm rạp rất hợp với tour trekking nho nhỏ. Với bãi cát dài, trắng, Cô Tô nhỏ giống như đầu người mặc áo trắng nhô lên từ mặt biển. Cạnh đó là hòn mâm xôi, gọi vậy vì nó rất giống mâm xôi.Là một hòn đảo giữa đại dương, nhưng Cô Tô rất sẵn nước ngọt, vì thể ở đây người ta vẫn trồng lúa, tuy nhiên diện tích đất không nhiều, thảm thực vật và cấu trúc rừng không khác với đất liền là mấy.
Góc Cô Tô của đồng bằng
[Image: P1140838.jpg]

Vì thế khi chạy xe trên những con đường vắng vẻ quanh co bên triền núi, chúng tôi lại có cảm giác đang đi đâu đó mạn Tây Bắc chứ không phải là sống giữa đảo. Không khí ở đây rất trong lành tịnh không có một chút bụi nào.

Góc Cô Tô của miền núi
[Image: 518224193_5862f332b9.jpg]

Điểm đến tiếp theo là xưởng sản xuất sứa nằm sâu trong rừng, cạnh một cảng quân sự cũ đã bỏ đi. Không may cho chúng tôi, hôm nay không có mẻ sứa nào nhập cảng, vì thời điểm này cũng đã hết mùa khai thác (Mùa khai thác sứa chỉ trong vòng 2 tháng). Ra về mà không được tận mắt chứng kiến cảnh sơ chế, trong lòng có một chút nuối tiếc. Điểm cuối cùng và được chờ đợi nhất là bãi tắm Vàn Chải. Một bãi tắm hoang sơ, ít người qua lại. Chúng tôi là những người duy nhất trên bãi này.

Vì chẳng có ai nên thích làm gì cũng đc. Ví như chụp ảnh sexy như này
[Image: P1140895.jpg]

Cát trắng tinh, núi và rừng xanh ngút bao bọc lấy bãi tắm này. Cảm giác hoàn toàn về với thiên nhiên.Chính vì vậy chúng tôi thống nhất đặt tên là bãi Tiên. Dựng lều thay đồ rồi để mặc cho người mình nổi lềnh phềnh trên sóng nước đúng như những gì chúng tôi tưởng tượng.
[Image: P1140893.jpg]
Thế kiếm đâu đó một chiếc bè do dân chài vứt lại, vậy là chúng tôi có ngay bữa tiệc nổi với thịt bò khô, bánh quy, sôcôla, thạch và xúc xích. Sau 1 trận bóng nước và 1 trận bóng đá, là lúc mặt trời xuống biển. Đây là thời điểm tuyệt vời để bắn phá. Nắng chiều đỏ rực trải dài trên bãi cát, loang lổ xuống mặt biển gợi mở mọi cảm xúc.
[Image: P1140904copy.jpg]

[Image: P1140880.jpg]
Rút quân nhanh chóng lên bờ, bởi còn bữa tối đang chờ với sam và ghẹ.

Một sự cố nhỏ xảy ra mà suýt chút nữa khiến tôi và bạn đồng hành mới phải thân tàn ma dại mà trở về. Số là, khi lên bờ, tôi phát hiện 1 chiếc xe đã xịt lốp. Nghi ngờ bị thủng săm, chúng tôi cố tìm mượn bơm của những nhà dân gần đấy bơm tạm để chạy về thị trấn. Tìm mãi cuối cùng cũng mượn được kèm theo lời trêu ghẹo của cô bé chủ nhà (sau này tôi mới biết thực ra đây là trò nghịch của cô bé để trêu anh thầy đẹp giai và nghiêm khắc kia). Vì sợ bị xịt lốp tiếp, nên tôi vội vàng phóng về thị trấn mà không hề biết rằng chiếc xe này không có phanh, hay nói chính xác hơn là phanh không ăn. Trời bắt đầu sập tối, đường vắng và rộng nên tôi thả sức vít ga. Bất chợt một khúc cua gấp hiện ra trước mặt. Hết sức bình tĩnh tôi giảm ga và đạp phanh nhưng chiếc xe vẫn phi vun vút. Lo lắng thực sự khi tôi nhận thấy trước mặt là 1 con mương cạn khá sâu, trên đó, thẳng hướng xe tôi là 1 bụi dứa dại đầy gai. Thầm nghĩ phen này đi tong là cái chắc khi một bánh xe bắt đầu rơi xuống mương. Người bạn mới ngồi sau không hề có phản ứng gì, có thể do tình huống quá nhanh, hoặc do sự dũng cảm như bản chất nghề nghiệp cần phải có mà chị không kêu một tiếng nào. Đến giờ tôi vẫn phải cảm ơn vì điều đó, chính sự im lặng kia giúp tôi giữ được tỉnh táo điều khiển xe lượn một vòng mà người ta vẫn gọi là tráng chảo dưới lòng mương. Vẫn giữ nguyên tốc độ chiếc xe phi vọt lên đường và chuyển động bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Chúng tôi bật cười như ma làm. Tôi vẫn không hiểu vì lý gì mà xe tôi không bị lộn ngửa khi rơi xuống hố như vậy, mà cũng không hiểu vì sao thành mương dốc đứng như thế mà xe tôi có thể phi lên được. Chúng tôi đã thoát chết trong gang tấc.

Bữa tối thịnh soạn và đầm ấm vì chúng tôi mời toàn bộ gia đình chủ nhà ăn cùng, coi như bữa cơm chia tay. Thu dọn đồ đạc đi ngủ sớm vì chúng tôi biết chuyến tàu vào bờ duy nhất sẽ xuất phát lúc 7h sáng. Sáng hôm sau, một số người còn nuối tiếc chút hơi biển làm một cuộc dạo chơi cuối cùng. ăn sáng xong chúng tôi được tin tàu sắp dời bến. Vội vàng chạy ra cảng thì biết rằng, quá tải cảnh sát không cho phép ra khơi. Hơn 200 người chờ đợi thất vọng và lo lắng. Một cuộc họp thống nhất nhanh chóng có sự chỉ đạo của trưởng công an huyện, tàu biển đông 2 từ bờ sẽ vào đón toàn bộ số khách còn lại với điều kiện 2 tàu này phải xuất phát cùng nhau lúc 9h. Toàn bộ hành khách chờ đợi. 9h30 Biển Đông 2 cập cảng. Mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng. Chúng tôi nhận ra mình đã may mắn vì đây là con tàu chuyên chở cán bộ đảo nên có thể coi là tàu VIP. Rất tiện nghi, sạch sẽ, chạy nhanh và êm ái. Không có cơ hội để say sóng và cũng chỉ mất hơn 2h để vào bờ.Chuyến đi kết thúc bằng một chuyến xe khách chất lượng cao từ Quảng Ninh về HN. Nếu nói chất lượng cao ở việc có phục vụ khăn và nước uống thì đúng rồi. Nhưng thực tế thì xe 50 chỗ mà có đến hơn 100 khách trên xe. Không có chỗ ngồi , nhiều người phải đứng trên gần 200 Km hành trình. đã thế dọc đường nhà xe còn bắt thêm khách không cần biết là khách phải đứng ngồi chật như nêm cối.Lại phải tặc lưỡi khi nghĩ đến đôi chân tê dại vì không có chỗ để cục cựa.

Cô tô thực sự là một địa điểm đẹp, đáng đến vì thiên nhiên trong lành và bờ biển tuyệt đẹp. Nhưng những ai muốn thăm hòn đảo này có lẽ phải chọn một dịp không phải là ngày lễ để tránh những phiền toái trong việc đi lại. Thực sự nếu không có những phiền toái này thì Cô Tô sẽ mang lại một kỳ nghỉ tuyệt vời cho những người ưa khám phá.

Hết
Bài Quyuce
Ảnh: Langbatkyho, Free as bird và một vài người khác
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply
#28
Lâu lắm mới thấy anh Quý post bài bên này.
Hết Coto rồi nhỉ :)

Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi...

Reply
#29
hjx hjx kết quả hoàng hôn quá.........
bác quý ơi hôm nào tha em theo với....:d
yêu là trong mơ cũng không được làm tổn thương!!!
Reply
#30
(26/04/09, 23:59)toan_arct Wrote: Lâu lắm mới thấy anh Quý post bài bên này.
Hết Coto rồi nhỉ :)

Đảo nó cũng rộng nên đi mãi mới hết chú ạ ^^
(27/04/09, 00:15)huyho2390 Wrote: hjx hjx kết quả hoàng hôn quá.........
bác quý ơi hôm nào tha em theo với....:d

OK
____________________________________________________

Đứa nào cầm bút của ông. Trả đây ông còn ký
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)