KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

1 bức thư của tôi.nhưng do tôi viết(đú theo cái tên topic cái:p)
#1
Em à!anh đã dự định viết bức thư này từ rất lâu rồi,viết để em,để anh hiểu hơn về chuyện của anh và em,để em hiểu rằng anh yêu em đến mức nào.Vì mỗi lần đứng trước mặt em,mỗi lần đi chơi với em,khó khăn lắm anh mới có thể nói :”anh yêu em”,khó khăn lắm anh mới có thể nói:”anh nhớ em nhiều lắm”.Cũng chẳng biết tại sao nữa,chắc tại anh ngại,anh sợ em chê anh chuối,anh sến.Uh anh chuối,anh sến như thế đấy,nhưng biết làm thế nào được,vì khi yêu,thì chuối với sến 1 tí thì có làm sao,nhỉ em nhỉ.Lời yêu khó nói,thế nên anh mới trút tất cả vào bức thư này, và gửi cho em,khi em đọc,em nhớ tưởng tượng là anh đang đứng trước mặt em,đang ngọng nghịu nói lên từng lời yêu thương này gửi đến em,em nhé!

Chuyện anh với em đến như jấc mơ,chỉ là 1 sự tình cờ từ 1 comment trong blog,rồi quen,rồi yêu,nhanh quá fải không!Người ta bảo:”cái j đến nhanh thì đi cũng nhanh”,nhưng kệ người ta đi em,anh không quan tâm đâu.Nhiều khi anh cũng tự hỏi,cái j thực sự jữa anh và em,anh không thể trả lời nổi,nó đến quá nhanh,êm đềm,nhẹ nhàng và hạnh fúc len lỏi vào trong anh,vào từng tế bào của anh,cảm jác hạnh fúc lắm,đã đến thế,thì anh còn đi tìm câu trả lời làm j,đúng không em,tình yêu cũng đc,không fải tình yêu cũng đc,chẳng quan trọng,chỉ cấn biết 1 điều là ở bên nhau,anh và em đều thấy hạnh fúc,như thế thì tất cả các định nghĩa khác đều không còn ý nghĩa j cả,em nhỉ!

Lần đầu nắm tay em,anh đã thấy hạnh fúc lắm rồi,bàn tay em ấm nóng,đan lấy từng ngón tay của anh trong cái trời já rét 10 độ C này,rồi em tháo găng tay,anh tháo găng tay,lạ thật,trời lạnh mà sao tay 2 đứa ấm thế,từng ngón tay em vờn lấy tay anh,đùa nghịch,vui chơi,dỗi hờn,rồi lại làm lành với ngón tay của anh,lúc đấy,anh đã hạnh fúc không nói lên lời,ừh thì yêu đâu fải là những cảm jác to lớn cao xa,đâu cứ fải là hoành hoành tráng tráng,đôi khi,yêu chỉ cần là như thế,bên nhau,và nắm tay nhau,fải không em!

Anh nhớ tối hôm đó,trên con đường …,first kiss của chúng mình đã ở đó,ấm,nóng,mềm,và…qua đi rất nhanh vì mẹ em gọi điện jục em về(!).Anh cứ tiếc hùi hụi,vì mọi thứ quá nhanh để anh có thể tưởng tượng lại,mà cũng có thể,do anh bị đơ mất rồi nên không nhớ j nữa cả.và lần sau,đúng như lời hứa,em đã đền cho anh,1 nụ hôn toàn vẹn,anh yêu hương vị của em,của nụ hôn với em,yêu tất cả thuộc về em,yêu chính con người em,em có biết không.Nếu ai đấy hỏi anh yêu em vì cái j?anh cũng chẳng thể trả lời nổi,vì em dễ thương,vì em vui tính,hay vì em “chuẩn”,chẳng fải,tất cả những thứ đó khi yêu em anh mới thấy đấy chứ,chẳng fải là vì những điều đó mà anh yêu em đâu.Park Chon Ung trong “Giày thủy tinh” đã nói:”con người ta yêu nhau đâu cần fải lí do tại sao,đơn jản là chỉ bởi cảm xúc mà thôi”,uh,đúng đấy em ạ,chỉ bởi cảm xúc mà thôi,bởi vì cảm xúc nên anh yêu em,yêu nhiều lắm

Anh nhớ những lần đi … của anh và em,nhớ nụ hôn trong nhà làm gốm,lén lút,sợ người ta bắt gặp,thật nhanh,thật mềm,rồi lại buông nhau ra như chẳng liên quan,thú vị lắm ,yêu lắm,chân thành lắm!

Anh nhớ những quán café mà mình đã từng đi,ngồi café,chỉ nhìn nhau,rồi cầm lấy 1 cái điện thoại,nhắn tin qua lai,anh nhắn,đưa em đọc,em xóa rồi nhắn lại,rồi lại đưa anh đọc,gửi làm j cho tốn tiền,cứ chuyền qua chuyền lại,cũng thík em nhỉ.những lúc đó,nhìn em,chỉ cần em cười là lòng anh như dịu lại,chỉ cần em nhìn anh là tim anh như tan chảy ra,chỉ cần em lườm anh là anh lại cuống quýt lên,anh ngốc thế,lườm yêu mà lại cuống,khổ thân anh thế.anh chỉ muốn jây fút ấy kéo dài mãi ra,để anh và em luôn được bên nhau như thế,để em luôn nhìn anh như thể,để anh luôn tan chảy vào em như thế…chỉ cần như thế thôi,là đủ…

Anh nhớ những buổi tối ol,anh với em chat với nhau hàng tiếng đồng hồ chuyện trên trời dưới biển đến khi mẹ em bắt đi ngủ mới thấy sao nhanh thế,em lại vội vội vàng vàng sign out,không quên đòi anh ,uh,nhiệm vụ và quyền lợi của anh là trước khi em out fải ,thế mà có lần em out nhanh quá,anh chẳng kịp ,để rồi lúc 2 hay 3h sáng,em sms bắt đền anh,anh chưa nên em chưa ngủ được,thấy thương em lắm,thấy tội của anh lớn quá,fải đền hàng tỷ lần mới chữa hết tội.Em có nhớ hôm em quên mua thuốc xịt mũi,em bảo tối hôm đó sẽ không thể ngủ đc,vì em khó thở lắm,anh thương mà không biết làm j cả,1h sáng,hàng thuốc nào mở để mua cho em?thấy bất lực thế không biết,chỉ ước là já anh có thể tắc mũi thay em.Tối hôm đấy,anh lại bị tắc mũi,lạ thật,tắc cả đêm,đến 5h sáng mới ngủ đc thì ngay hôm sau em khoe là tối em ngủ thật ngon,là đêm đầu tiên không có thuốc mà em ngủ ngon được.thử hỏi anh không hạnh fúc sao được khi mong ước của anh,liệu có ai nghe thấy không mà thành hiện thực em nhỉ,anh ước cả đời anh có thể chịu thay những khổ đau cho em,vì chỉ cần nhìn em cười,là anh hạnh fúc,và lúc đó tất cả những điều bên ngoài làm j còn ý nghĩa j nữa đâu em

Mình dỗi hờn nhau cũng nhiều,chẳng có lí do j cả,cứ điên lên thì dỗi,dỗi xong thì lại tá hỏa đi làm lành,sợ dỗi xong em lại bỏ anh thì anh chẳng biết làm thế nào nữa cả,mà em cũng bướng lắm,chẳng nhận lỗi bao h,lúc nào cũng”em không biết kái j hết”,ghét cái câu này ghê gớm,toàn bắt anh fải xin lỗi,fải làm lành,nhưng biết làm thế nào được,nếu anh không yêu em thì còn lâu anh mới làm lành trước nhé.có lần không biết vì sao mà em giận anh ghê gớm,anh sợ lắm,tưởng là em sẽ bỏ anh,cuống cuồng làm lành,nhưng gọi điện thì em không nhấc máy,sms thì em không reply,chẳng biết làm thế nào cả,trong người rối hết cả lên chẳng làm được việc j nên hồn cả,đến tối thì gửi cho em bài hát “nụ cuời trong mắt em”,anh không hát hay được như em,nên chỉ gửi đc cho em bài này,và nói là:”em hãy tưởng tượng anh đang thì thầm vào tay em những lời này nhé”,lạ thật,từng câu hát như từng lòi anh muốn nói với em:

Khi anh nhìn em khóc nhè,anh thương ơi là thương


Thiếu vắng những nụ cười đã làm anh si mê

Vầng trán đẫm mồ hôi,đôi mắt nhìn xa xôi

Từng tiếng nấc nghẹn ngào với bờ môi run run


Khi anh nhìn em khóc thầm,anh thương lắm biết không

Thiếu vắng những nụ cười đêm ngày anh nhớ anh mong

Vầng trán đang suy tư mà vô hồn nhìn anh

Từng tiếng nấc nghẹn ngào mím chặt môi chẳng nói thành câu


Môi không fải là để chứa nhứng jọt lệ kia,mà môi em là để cho anh được hôn lên

Mắt không được nhạt nhòa,mắt là để cho anh được nhìn vào và nói rằng:”anh yêu em”


Hãy tựa vào vai anh,để anh dỗ dành,để anh chở che

Tiếng nấc quyện với tiếng đàn sẽ gạt đi những nỗi đau

Nào hãy ngước mặt lên đón nhận những vì sao

Nào hãy nguyện cầu,hạnh fúc rồi sẽ đến với em


Nín nào nín nào nín đi nào,hỡi người yêu dấu ơi

Nín nào nín đi nào ơi thiên thần của anh ơi

Nào cho anh xin,lỗi là lỗi ở anh

Vì đã chưa yêu em,chưa thương em nhiều hơn


Nào hãy nờ một nụ cười cho anh và cho em

…nín đi…nín đi…nín đi nào nhé em

…….nín đi nào nhé em


Đã quá đắm say bên em để rồi khi em ra đi thì anh lại hụt hẫng kinh khủng,buồn lắm dẫu biết chỉ là 5 tháng thôi,mơ hồ 1 nỗi lo,uh thì yêu thật đấy,nhưng chuyện chúng mình mới chỉ đc 2 tháng,h fải xa nhau 5 tháng,biết có chuyện j,nhớ lắm,lo,sợ,buồn,điên đảo lắm!

Anh chẳng đc ra tiễn em vì nhà em chưa ai biết anh,chỉ đc 20’ café tối ngay trước hôm em lên đường,1quán café đủ gần để quay trở lại trong 20’,thật may là đủ vắng để có thể nhìn nhau lâu hơn,để có thể nói hết,để có thề buồn,có thể dỗi hờn rồi làm lành thật nhanh,chỉ có 20’ thôi mà,lâu sao được.đến 10h thì mọi người đi về hết,cũng đủ để cho 1 nụ hôn cuối cũng,nụ hôn chia tay,tim đập nhanh lắm vì sợ nhân viên cửa hàng nhìn thấy.Nhưng sao không jống những lần trước,thấy nao nao…,đi về,jó lạnh,anh lặng im,em đằng sau hát “yêu thương mong manh”,sao hợp tâm trạng đến thế

Em, mình đã trao nhau nhiều hơn đã hứa
Mà vì sao đôi khi anh thấy yêu thương thật quá mong manh
Dù biết cuộc đời tựa như những tháng năm kia đổi thay
Vẫn mong cho mình mãi bên nhau dài lâu


Anh lòng vẫn khát khao được yêu mãi thế
Dù mai đây đôi ta đâu biết yêu thương mình sẽ ra sao
Người hỡi, tình mình tựa như những áng mây trôi về đâu
Hãy yêu thương để có nhau mãi về sau


Người yêu nhé nhìn anh lần nữa
Hứa một lời sẽ mãi bên nhau
Và anh sẽ nhìn em và hát
Anh sẽ mãi yêu em hơn lời anh nói
Dù năm tháng đổi thay người hỡi
Những ngọt ngào vẫn mãi trong nhau
Bàn tay vẫn tìm nhau trìu mến
Và ta sẽ mãi yêu cho dẫu mai đây về đâu...



Em đi rồi,không còn khuôn mặt em hiện hữu nơi đây,tối không còn ai đợi anh để chat nữa,vì chênh lệch múi h,em cũng bận rộn nhiều việc mà anh cũng bận rộn nhiều việc,gặp nhau thưa thớt đi,chat với nhau cũng ít đi.Ban đầu cũng thấy không vấn đề j lắm,nhưng bỗng 1 thời jan,em không ol,nhưng vẫn post entry trong blog của em,thậm chí,anh ol,thấy em post entry hẳn hoi mà buzz không được,lo sợ,lo sợ 1 điều j đó không gọi đc tên,lo sợ những đám mây đen quanh mình,lo sợ,chẳng biết làm thế nào nữa.Đọc những entry của em,anh biết là em đang bận rộn,đang cố gắng học hành để chứng tỏ cho mọi người biết em học jỏi đến mức nào,và anh cũng biết em học jỏi như thế nào.Được học bồng 100%,em học jỏi nhất trong cái lớp jỏi nhất,anh tự hào lắm chứ,còn fụ trách văn nghệ của VN bên đấy nữa,hạnh fúc lắm.Những cũng lo cho em nhiều lắm.Sợ em mệt,sợ em không đủ thời jan,sợ em không còn là của anh…sợ nhiều thứ.Hằng đêm,anh ngồi trước PC,nhìn những tấm ảnh em up lên blog,yêu thương cứ từ mắt chảy ra,nhìn em cười,anh lại nhớ nụ cười của em,nhìn em vui,anh lại nhớ những niềm vui bên em,anh có thể nhìn hình của em hàng jờ,anh có thể nghe 6 bài hát em đi thu âm cả ngày,bất cứ lúc nào anh cũng nghe chúng,để nghe jọng em bên tai anh,ấm áp và yêu thương.Tai nghe bài hát em hát,mắt nhìn ảnh em cười,mà cảm thấy sao lúc này,được ở bên em là 1 mong muốn đơn jản nhưng lại khó khăn đến thế.Anh có thể chịu đc đến bao h hả em?

Gọi điện sang cho em,em đang ngủ,nghe jọng mệt mỏi vì vừa tổ chức văn nghệ xong,lo hát lo múa xong còn fai lo jả quần áo và trăm nghìn thứ việc khác,anh thương em lắm,muốn nói với em 1câu”anh yêu và nhớ em nhiều lắm” những cũng ngại ngùng.Ngại làm fiền em,ngại làm mất jấc ngủ của em,ngại xen ngang vào việc của em,nhưng không gọi,thì anh sẽ fiền,sẽ làm mất jấc ngủ của anh,sẽ xen ngang vào công việc của anh,nhưng chẳng quan trọng điều đấy đâu em ạ,anh chấp nhận,chỉ bởi vì anh yêu em nhiều lắm.Chẳng hiểu sao anh lại cứ hay sợ như thế,sợ anh làm em buồn,sợ làm em thất vọng,sợ fiền,sợ đủ thứ,có lẽ tại em là fần thưởng lớn quá mà ông Trời jành cho anh,mà anh đã làm đc việc j tốt đâu,nên sợ 1 ngày nào đó,ông Trời sẽ xem lại profile của anh,thấy chưa được việc tốt nào nên lại tịch thu em lại thì anh không biết sống ra sao.Sợ thế thì fải sống tốt,fải làm thật nhiều việc tốt em nhỉ,anh sẽ cố,nhưng trong lúc anh đang cố gắng,thì em bàn với ông Trời,là đừng tịch thu em vội nhé,đợi đến lúc anh có việc tốt,thì anh sẽ xứng đáng đc nhận fần thưởng lớn nhất đời anh,là em!

Em có còn nhớ anh hỏi em:”đã bao h em nghĩ đến sau này,anh và em có còn bên nhau”,em trả lời:”thực ra thì cũng chưa biết trươc đc điều j cả,vì tất cả còn quá mới”.em hỏi lại anh,em có nhớ câu trả lởi của anh không?anh đã nói là :"anh không quan tâm sau này như thế nào cả,anh không quan tâm anh là ai,em là ai,mọi người là ai,chỉ biết rằng,hiện tại lúc này,ngay bây h,anh đang hạnh fúc,với em,chỉ thế là đủ,đừng cứ lo nghĩ đến tương lai để rồi làm mất hạnh fúc hiện tại",đúng không em?

Ưh,thôi anh không nghĩ lung tung nữa đâu,em mà biết thì em sẽ mắng anh không ngoan,mà anh không ngoan thì em không yêu,thế nên anh sẽ fải thật ngoan em ạ,anh hứa đấy,anh sẽ ngoan,sẽ thương yêu em như anh vẫn thế,sẽ chờ đến ngày em về,chờ kì nghỉ hè 20 ngày của em,trong đó bao nhiêu fần là của ja đình,của họ hàng,của ông ngoại,của bạn bè,liệu còn bao nhiều fần cho anh?Đấy anh lại hư rồi,nghĩ thế là không được em nhỉ,có fải cứ bên nhau là yêu thương tăng lên đâu,biết là thế nhưng…ưh thôi thì cứ biết là thế!

Bạn bè anh cứ bảo con trai j mà yếu đuối thế,bọn nó toàn yêu 3,4 đứa 1 lúc,fương châm là diệt đc ai thì fải diệt bằng hết,bọn nó cứ cười anh chuối với sến với mềm yếu quá.Anh chỉ cười,có làm sao,mỗi người chọn cho mình 1 cách sống,và anh chọn cách này,đơn jản vậy thôi,không ai đúng,không ai sai cả,ai cũng có con đường đi riêng của mình,mà con đường này của anh,anh khẳng định chắc chắn là anh đi đúng,vì trên con đường này anh có em,em ạ.Xét cho cùng thì con trai cũng chỉ là 1 sinh vật yếu đuối nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ thôi,bạn anh cũng có đứa hả hê kưa cẩm nhiều người,để rồi fải khóc với anh khi người yêu chính thức bỏ đi,cũng có đưa vui chơi nhiều để rồi chỉ nhận 1 sms:”cho dù anh thế nào,em cũng vẫn yêu anh” của người yêu chính thức thì lại thức cả đêm suy nghĩ vì cảm jác tội lỗi.yếu đuối thì có làm sao nếu yếu đuối nhưng chọn được con đường đi đúng của mình,để gặp được đc em,đúng không em?

Thư chưa quá dài đối với anh,vì anh còn nhiều điều muốn nói với em lắm,còn bao nhiêu chuyện muốn kể với em,còn bao nhiêu tình yêu muốn bày tỏ với em,còn bao nhiêu nhớ nhung muốn viết ra đây cho em,cũng như mọi lần chat với nhau 2,3h đồng hồ,đến khi đi ngủ anh lại hậm hực vì còn chuyện chưa nói hết với em,nhưng có lẽ thư đã dài ,với em.có 1 câu không nhớ ai đã nói:”anh xin lỗi vì không đủ thời jan nên đã viết là thư quá dài cho em”.Nghe lạ nhờ,đầu tiên thì có vẻ fi lý,nhưng nghĩ kĩ hóa ra lại có lí,vì không đủ thời jan,nên không thể trau chuốt bức thư,không thể sửa đi sửa lại để có những câu chữ hoàn mỹ nhất,nên nghĩ j viết nấy và gửi đi luôn.uh không thể trau chuốt,không thể gọt jũa,nhưng như thế mới là chân thật chứ,và anh yêu điều chân thật đó,hi vọng em cũng yêu sự chân thật này.

Thôi anh không viết nữa đâu,em nhớ mạnh khỏe,ăn thật no thật đủ thì mới có sức khỏe để làm núi việc khủng long của em,mới có thể hát thật hay,múa thật đẹp,học thật jỏi,mới có thể mau về với anh,em nhé

Anh luôn đợi em ,đợi ngày trở về,luôn đợi em vẹn nguyên của ngày ấy,em nhé!

Anh yêu em!


P/S:nhưng nếu có bất cứ sự thay đổi nào,như anh vẫn lo sợ nỗi mơ hồ chưa gọi được tên,thì hãy nói cho anh ngay,em nhé,đừng sợ làm anh buồn hay thất vọng,vì anh luôn luôn tôn trọng em,tôn trọng mọi quyết định của em.nếu bên nhau mà không hạnh fúc,dù chỉ 1 bên cảm thấy thế,thì không nên tồn tại TY đó nữa,và anh chấp nhận hết,em hạnh fúc,nghĩa là anh hạnh fúc,thế là đủ,em ạ!

Chắc thư này cước sẽ đắt lắm đây vì yêu thương quá nặng tràn đầy trong đó,không biết anh có đủ tiền cước để gửi không nữa:D

anh yêu em!
Reply
#2
còn mấy cái nữa mai mốt post tiếp:p
Reply
#3
Bác này thật ..." dịu dàng và ấm áp " .... bác làm em nhớ tới một người đã từng yêu em như thế .... đã từng viết cho em cả trăm bức thư như thế .... và cả rất nhiều thơ nữa ....
Trần gian trăm năm vẫn chờ em
Ngọc hẹn thề chẳng thể nào quên
Thanh cao đứng lặng nhìn trong gió
Trang viết chợt buồn chút chờ mong
--------------------------------------------------
Trần Ngọc Thanh Trang
Reply
#4
ngại quá đi mất :")
Reply
#5
CHú giỏi! Anh ko còn lời nào hơn để khen chú. Kiểu này thì bạn gái chú chắc mất ngủ vì đọc thư đấy!
Reply
#6
Hic! Thư bạn viết dài thế này thì người yêu đọc chưa xong đã ngủ mất roài còn đâu. Đến đoạn gay cấn nhất thì nàng lại kho``` kho````, nghĩ thật tội cho công người viết thư.
Mình nghĩ bạn nên chia bức thư thành part1 và part2 sau đó gửi cho nàng, nàng đọc sẽ khỏi buồn ngủ. hi hi!
Reply
#7
Thư dài nhưng người ta vẫn đọc hết. Đấy mới là thành công của người viết thư đấy bạn ah ;)
1 bức thư mang đầy đủ ý nghĩa, cảm xúc của nó, cut thành 2 phần như bạn thì cũng giống như chia đôi cảm xúc và tình cảm mà người viết gửi gắm trong bức thư. Chính điều đó càng làm cho người đọc cảm thấy hụt hẫng và vô vị.
Be U with Me....
Reply
#8
mr_june Wrote:Thư dài nhưng người ta vẫn đọc hết. Đấy mới là thành công của người viết thư đấy bạn ah ;)
1 bức thư mang đầy đủ ý nghĩa, cảm xúc của nó, cut thành 2 phần như bạn thì cũng giống như chia đôi cảm xúc và tình cảm mà người viết gửi gắm trong bức thư. Chính điều đó càng làm cho người đọc cảm thấy hụt hẫng và vô vị.

Trêu bạn tí cho vui chứ ai lại đi chia làm 2 phần như thế bao giờ. Bạn viết thư hay lắm, khi nao cho mình mượn làm mẫu nhé, hihi! (Bây giờ thì chưa cần )
Reply
#9
Vậy là không còn có cơ hội để đọc những bức thư tình lãng mạn của anh Hiếu nữa rồi !!


Tiếc ngẩn ngơ !! ...........
Trần gian trăm năm vẫn chờ em
Ngọc hẹn thề chẳng thể nào quên
Thanh cao đứng lặng nhìn trong gió
Trang viết chợt buồn chút chờ mong
--------------------------------------------------
Trần Ngọc Thanh Trang
Reply
#10
Hiếu béo lãng mạn :-| oh my !
Take one step with each passing day. Keep it up!!

http://www.svxd.com/clb-ngoai-ngu-f-55.html
Reply
#11
thư hay lắm,chỉ có điều cái topic nghe có vẽ kỳ cục quá"1 bức thư của tôi,nhưng do tôi viết"
Reply
#12
Hic,anh hiếu làm em chạnh lòng thía...thấy hình như có mình ở đâu đó...trong một góc nhỏ trong tim ai đó...mơ hồ....Buồn!

Thơ em
Xuống dòng..
Nghiêng nghiêng dấu lặng...
Nỗi nhớ anh...
Lấp mãi không đầy!
Reply
#13
njce pic....anh viết hay lắm
đáng nhẽ anh nên thi khối D mới đúng ;))
«°—ღ×÷•.•´¯`•)»…No1 Quỷ nhỏ là ta >.<­…«(•´¯`•.•÷×ღ—°»

[Image: nini74.gif][Image: nini74.gif][Image: nini74.gif]


Reply
#14
anh Hiếu lấy vợ cạnh nhà mừ mà ko biết giờ anh công tác ở đâu nhẩy hay vẫn ở Sông đà
cái này có phải viết về chị nhà không nhuẩy
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)