KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

mấy chuyện linh tinh...
#16
Con trai có thể quên nhưng không thể tha thứ
Con gái có thể tha thứ nhưng không thể quên

Con trai nói chia tay khi cảm thấy yêu 1 người con gái khác
Con gái muốn chia tay khi cảm thấy giữa 2 người có một khoảng cách

Con trai tò mò về tất cả con gái
Con gái chỉ tò mò khi có người con trai thích mình

Con trai luôn ước mình là người đầu tiên của con gái
Con gái luôn ước mình là người cuối cùng của con trai

eooi
Bình minh ló rạng

Reply
#17
đệch mịa , chả có lẽ mình là con gái :-??
Độc thân .
Reply
#18
hjhj, e rất thích đọc mấy truyện kiểu này đấy

"Mình xin hứa từ nay không yêu nữa
Nếu còn yêu thì... mình xin hứa tiếp"
Reply
#19
Truyện ngắn: Trong veo, em yêu anh ♥

Tác giả: -Shino-

12h đêm em cặm cụi nhắn tin cho anh:

- Dậy đi anh ơi! Dậy hát cho em nghe! Em nhớ anh lắm…Huhu…

Anh không rep, em trằn trọc rồi cau có bấm số gọi anh. Số điện thoại anh em chẳng thèm lưu trong máy, vì đơn giản là em đã lưu vào tận trong tim. Nhạc chờ văng vẳng bên tai, đủ các thể loại, anh là thằng hâm nhất em từng biết. Bốn bài nhạc chờ chẳng bài nào liên quan đến nhau, và nếu ai đó nghĩ rằng nghe nhạc chờ mà đoán được tính cách của chủ nhân số điện thoại thì gặp anh chỉ có nước đập đầu vào tường hoặc là bẻ răng tự tử.

Ai đời cuộc thứ nhất đang phiêu với flow chắc nịch “Lighter – Eminem” thì cuộc thứ hai trầm hẳn xuống với nhạc không lời “Kiss The Rain – Yiruma”. Cuộc thứ ba vừa nghe đã giật mình thon thót bởi cái bài nhạc tiền chiến từ thời bà ngoại đẻ ra mẹ, đến cuộc thứ tư suýt sùi bọt mép vì đoạn cải lương réo rắt chất lừ chất nổ.

Em lăn lộn trên giường, đá chăn đạp gối. Ghét cái thói quen tắt chuông, tắt cả rung rồi đáp điện thoại xuống cuối giường (nghe người ta bảo để điện thoại gần đầu thì hại não) của anh. Vật vã mãi rồi cũng chìm được vào giấc ngủ lúc đã gần rạng sáng, em vùi đầu vào chăn, cuộn tròn như con mèo nhỏ. Sáng ra bảnh mắt, anh gọi lại cho em, lè nhè:

- Đêm qua gọi anh gì đấy?

- Ưm…không…! - Em ngái ngủ hậm hực trả lời.

- Không cái gì, thế dậy đê!

- Điên à? Hôm nay thứ mấy?

- Chủ nhật em ạ.

- Thế mấy giờ mà dậy?

- 6h rồi, bình minh lên có con chim non hòa tiếng hót véo von rồi. Dậy!

- Im ngay cho bà ngủ!!!

Em gắt um lên, tắt máy, tắt hẳn nguồn, ném điện thoại sang một bên rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Hầu như hôm nào cũng vậy, hôm nào cũng có trò “chơi khăm” nhau. Nhưng mà em yêu anh nhiều lắm.

Em với anh là một “cặp đôi hoàn cảnh”… Anh học năm thứ nhất, xa nhà, đủ thứ cám dỗ vây quanh. Em lớp 12, cũng đang trong giai đoạn sáng ăn thấy thơ, nằm ngủ mơ thấy sách. Được cái trớ trêu là trong khi em ngập ngụa với bài vở và thi thố mà vẫn cố gắng quan tâm anh mọi cách, còn anh lúc nào cũng rảnh rỗi nhởn nhơ mà đôi khi lại thờ ơ lạnh lẽo.

Bạn bè thấy tội nghiệp em, nhiều lúc hao mòn vì những nghĩ suy, héo hắt trong từng cử chỉ, ai cũng khuyên em nên dừng lại trước khi tự tủi ập đến phá hoại bản thân và khiến em tê liệt tinh thần. Em lại thuộc tuýp người cam chịu, thế nào cũng vẫn bênh anh.

Em bảo anh còn trẻ con, nhận thức còn non hơn bọn chưa vị thành niên nhiều lắm. Cũng có thể đấy là bản chất, nó ăn sâu vào con người rồi đâu phải dễ mà ngay lập tức thay đổi được đâu. Bạn em gân cổ lên cãi:

- Tao thấy nó ngơ ngơ chứ không phải ngây thơ.

- Không được gọi người yêu tao là “nó”.

- Rồi. Nó nhất.

- Không được gọi người yêu tao là “nó”! – em gằn giọng.

- Mày điên à? Yên nghe tao nói.

- Ừ tao vẫn nghe, nhưng không được gọi người yêu tao là “nó”.

- Tao lạy mày – thằng bạn em bắt đầu nổi cáu.

- Miễn lễ, bình thân đi.

- Thôi tao nói thế này cho nhanh. Nó cũng có thể như mày vẫn mặc định: quá vô tư trong sáng hiền lành thánh thiện như bóng điện, công tơ gì gì ấy. Nhưng cá nhân tao thấy nó đơn thuần giống một quyển vở mới tinh vậy. Nếu mày có kiên nhẫn viết được hết quyển, đến cuối trang, phang cả bìa thì hãy tiếp tục, còn nếu không chắc chắn…thì đừng vấy bẩn.

Tốn mực, tốn công…

- Tao sẽ cố… Nhưng không được gọi người yêu tao là “nó” – em dịu dàng hạ giọng.

Thằng bạn trố mắt nhìn em kinh ngạc như thể em là sinh vật ngoài hành tinh vừa hiện hình trước mặt. Nó lắc đầu, buông một câu bất lực:

- Bệnh viện trả về!

Em thì lại không nghĩ là em điên. Mà chưa chắc. Cũng có thể em điên thật. Chỉ có con điên mới kìm nén nỗi bực tức từ người này và đá bay sang người khác. Cũng may, sau quá nhiều lần bị phê bình góp ý từ lũ bạn thì em đã thôi không còn giận cá chém thớt, thôi cái cảnh đánh chó đập mèo, thay vào đó là ôm đồm tất cả những uất ức về anh, đào hố chôn sâu lấp chặt rồi gặm nhấm một mình.

Đúng là, những đứa điên thì chẳng bao giờ chịu nhận mình điên, hay những thằng say luôn tự cho là mình vẫn tỉnh. Em cũng vậy. Mọi người bảo em mù quáng quá, em gạt phăng tất cả.

Em đã tự xây dựng trong tiềm thức của mình về anh: là một tượng đài bất tử của sự hồn nhiên.

Anh có thể bỏ mặc em ngồi đợi tin nhắn hàng giờ vì bận xem bóng đá, hủy cuộc hẹn cuối tuần vì dở trận DotA trong khi cả tháng anh mới về nhà một lần. Cũng có thể anh nghĩ mọi cơn giận của em đều có thể xóa bỏ bằng một lời xin lỗi, bởi em vị tha hay anh đã nhận ra là do em cần anh quá? Đó là em thiệt thòi mất rồi, nhưng không hề gì, em chỉ cần tự nhủ rằng tại anh “trong veo” thôi. Em chống cằm mơ mộng nói với thằng bạn thân:

- Tao thích yêu một người luôn vui vẻ, biết làm tao cười khi tao khóc chứ không phải khóc cùng tao hay lúc nào cũng trầm ngâm, sầu não.

Nó lườm em, nhếch mép:

- Thế thì tao nghĩ là mày yêu tao sẽ hợp hơn. Toàn là nó làm mày khóc rồi tao là thằng theo sau mày dỗ…

- Không được gọi người yêu tao là “nó”.

- Thôi cái bài ca ấy ngay! – Nó rút dép dọa em.

- Ừ thì thôi - Em giơ tay lên đỡ.

- Thế mày yêu nó vì cái gì?.

- Không được gọi người yêu tao là “nó”!!! – Em nhăn mặt.

- Nói!

- Ừ thì… - Em ngập ngừng - Vì…trong veo…

Thằng bạn thân lại thất bại trong việc đả thông tư tưởng cho em, nó bảo nói chuyện với đứa cứng đầu như em chỉ tổ hại não…

Thế rồi, đôi lúc em cũng thử ngồi nghĩ lại, và bỏ mọi thứ lên bàn cân. Quả thật so với thằng bạn thân, anh còn xa vời em nhiều lắm. Yêu anh, nghĩa là chấp nhận việc không có ai đưa đón đi học như mấy con bé cùng lớp, chấp nhận việc tự chăm sóc bản thân như một lẽ thường tình… nghĩa là buồn tự làm mình vui, ốm tự đi mà uống thuốc, lạnh tự biết mặc thêm áo ấm, lúc cô đơn tự mang ảnh anh ra mà ngắm. Thằng bạn em lại mở “máy phát”:

- Mày thấy chưa? Yêu nó mày chịu biết bao nhiêu thiệt thòi. Người yêu có như không ấy.

- Không được gọi người yêu tao là “nó”! – Em quát lên.
- Tao giết mày giờ!

Nó đuổi em chạy quanh lớp. Khổ thân cái thằng…cũng vì nó thấy em tiều tụy, nó xót thôi. Lắm lúc em cứ nghĩ, hay là yêu quách thằng bạn thân cho rồi, đỡ phải trằn trọc đắn đo…

Thế nhưng mà, càng cố rời xa anh, em lại càng nhận ra, đúng là KHÔNG ANH THÌ KHÔNG AI KHÁC…

Cũng như cái ngày đầu tiên khi em nhận lời yêu anh, bằng một kiểu tỏ tình quái dị nhất, ban đầu em còn ngỡ anh chỉ đùa thôi…

Anh ngồi đối diện với em trong quán Café, thỉnh thoảng cứ nhìn em cười tủm tỉm. Em mắc bệnh sợ số ít. Bình thường người ta đi đâu cũng thích có đôi, còn em chỉ thích đi có…đội. Cho nên việc anh hẹn hò đi uống nước kiểu “một chọi một” thế này khiến em vô cùng lúng túng. Mặc anh thao thao bất tuyệt đủ thứ, em ngồi chọc ngoáy cốc cacao đến tan hết cả đá, hỏi gì em trả lời đó…

Hình như em đang chờ đợi một điều…khác cơ. Đột nhiên, anh lặng yên. Em thấy là lạ, ngước lên nhìn anh đầy thắc mắc. Anh nhìn thẳng mắt em, nói nhỏ:

- Về ở với anh, nhé?

- Dạ?!?

Em suýt phun ngụm cacao trong miệng ra. Tai em đỏ lừ, không phải em ngại, mà em tưởng anh đọc được suy nghĩ của em lúc ấy. Anh nín thở nhìn em như chờ đợi. Quả thực em đã tưởng anh chỉ đùa, em bỗng trở nên lém lỉnh:

- Anh có nuôi được em không?

- Có. Anh ăn gì em ăn nấy, một gói mì tôm bẻ làm đôi.

- Nghe được đấy – Em khúc khích.

- Không phải nói gì chứ, nuôi em bằng mì tôm, anh nuôi được cả đời. Thế về ở với anh, nhé nhé?

Em bối rối, mặt nóng ran, nói như vô thức:

- Tốt rồi, kết thúc có hậu rồi…

Anh nhìn điệu bộ khổ sở của em, phì cười:

- Thế có về không? Biết được mua mấy thùng mì ăn dần hết tháng?

Em bỗng gật đầu lia lịa như sợ anh đổi ý, sợ chỉ là giấc mơ và nếu không nhanh thì anh sẽ biến mất.

- Em có!

Nghĩ lại đến giờ vẫn thấy xấu hổ. Em chẳng dám kể tiếp đoạn sau nữa, nhưng hình như kể từ giây phút ấy, em và anh đã ngầm thừa nhận chúng là một đôi thì phải, em thấy bàn tay anh ấm áp…

Anh hứa bên anh sẽ là những ngày dài bất tận. Nhưng hình như theo thời gian, tình yêu của anh dường như chẳng còn mặn mà nữa, bằng chứng là những lần cãi vã, em khóc òa, người giành thời gian làm em vui và cho em dựa vào mà khóc là thằng bạn thân, chứ không phải anh. Những lúc yếu lòng như thế, em dễ sa ngã vào vòng tay kẻ khác lắm, thế mà không hiểu sao anh chỉ cần tỏ ra ăn năn một chút là mọi muộn phiền trong em tan biến hết. Nói chung là từ lúc yêu anh, em “mất chất” đi nhiều.

Sinh nhật em trước ngày Valentine đúng một tuần. Em không nhắc chắc anh cũng chẳng nhớ.

Đôi khi em thấy tủi thân khủng khiếp bởi sự vô tâm của anh. Lại còn yêu xa, anh nói sinh nhật em anh không về được. Đành vậy, em cũng quen rồi. Sẽ lại là bạn bè bên em thôi. Em vẫn tự an ủi mình rằng đó là do hoàn cảnh, việc học hành của anh thì không trách được. Em vẫn cố cười thật tươi, trang điểm đẹp để thằng bạn thân bớt càu nhàu rồi lại nói xấu anh.

Vẫn sẽ xúng xính áo quần đi ăn với lũ bạn, vẫn vui vẻ cho đến lúc cả bọn kéo nhau vào tiệm bánh kem… Lại là thằng bạn thân mắt tinh như cú, suýt rú lên vì phát hiện kinh hoàng của nó:

- An! Quay ra đây tao bảo.

- Trình bày luôn đi! – Em còn đang hoa mắt vì tìm chỗ ngồi cho từng ấy người đi cùng, thấy bực mình vì sự phiền phức của thằng bạn.

Nó lôi em xềnh xệch ra phía quầy bánh kem tươi, chỉ trỏ:

- Nhìn đi, có phải anh Duy không?

- Duy nào? – Em gần như bốc hỏa khi nó cứ không ngừng lảm nhảm.

- Còn Duy nào nữa? Mày có mấy thằng người yêu tên Duy hả con ngộ này?

Em thảng thốt:

- Duy có về được đâu?

- Thế kia là anh em cùng cha khác bố với nó à?

Em bàng hoàng, tiến lại gần vài bước nữa, nheo mắt cố nhìn cho thật chính xác, phải rồi, cái dáng kia thì lẫn đi đâu được chứ, cái mũ NS em tặng anh trước ngày anh lên trường đào đâu ra cái thứ hai? Em vẫn ngoan cố, không dám tin vào điều mình đang thấy. Biện minh yếu ớt:

- Trên đời này thiếu gì người giống nhau…

- Mày gọi điện thử xem – Thằng bạn em nhất định không chịu buông tha.

Em run run móc điện thoại, đột nhiên trong em rối bời, tần ngần mãi không nhớ nổi số của anh. Chợt nhớ ra hôm nọ hứng lên, lưu tên anh vào danh bạ: “Trong Veo, em yêu anh”. Em thấy tim mình như ngừng đập khi đến hồi chuông thứ tư, anh nghe máy, đứng ngay phía trước em vài bước, anh nghe máy!!!

- Em à?

- Vâng – Em lấy hết bình tĩnh, nhẹ nhàng – Anh đang làm gì thế?

- À…anh…Đang ngồi chơi game linh tinh và nhớ em thôi. Còn em?

Nước mắt em nóng hổi, mặn chát trên môi. Em chua xót:

- Em đang ở Paris Bakery anh ạ, và đang đứng sau con bé tóc vàng đi cùng anh ấy…

Anh quay ngoắt lại, nhận ra em, kinh ngạc. Em vẫn giữ điện thoại trên tay, đôi mắt nhìn anh vô hồn, vô cảm. Thằng bạn thân kéo em ra khỏi quán, tống ngay vào cái Taxi vừa trả khách trước cửa, bắt em về nhà. Em thấy anh chạy theo, thấy anh gọi tên em, nhưng không kịp…

Nó mắng em xa xả:

- Bây giờ thì sáng mắt ra chưa? Tao nói từ đầu mà có nghe đâu. Nhẹ dạ cho lắm vào, lúc nào cũng bênh chằm chặp. Đến ngày sinh nhật mày nó còn nói dối không về được để mà đi hẹn hò với con khác. Đùa chứ tao chưa thấy ở nó có cái điểm nào đáng để yêu cả. Hay mày ăn phải bả gì rồi?

Em vừa khóc, vừa ngậm ngùi:

- Tao biết rồi, nhưng không được gọi Duy là “nó”…

Thằng bạn em suýt đập đầu vào cửa kính tự tử, công nhận, đến Thánh cũng phải chào thua sự ương ngạnh của em.

Em không khóc nữa, bỗng nhiên em chỉ thấy…coi thường.

Sau tất cả những gì em vì anh, thì cái giá mà em phải trả cho sự ngu muội là việc anh thay lòng đổi dạ. Cảm tưởng như khi yêu anh, em có thể vị tha tất cả, nhưng sự phản bội, thì đó lại là điều xúc phạm nặng nề đối với lòng tự trọng của em. Thằng bạn ngày nào cũng lặng lẽ bên em, nó sợ em sẽ nghĩ quẩn mà làm liều…

Bọn dở hơi chết vì tình bây giờ nhan nhản, đến em còn chẳng tin mình sẽ có nghị lực vượt qua chính mình, nữa là nó. Nó bắt em tắt máy, đề phòng anh giở trò năn nỉ kẻo biết đâu em lại mềm lòng. Điện thoại em mấy hôm nay lạnh ngắt.

Em suy nghĩ nhiều đến mức phát ốm, lại là thằng bạn em chạy ngược chạy xuôi lo thuốc men cơm cháo, đôi khi nó hát cho em nghe, làm em nhớ giọng anh vô bờ bến. Một tuần của em trôi qua như tra tấn khi thiếu vắng hình ảnh của anh. Em sốt li bì, đến hôm nay mới tỉnh hẳn. Quyển lịch trên bàn như trêu ngươi em với cái chữ 14/02 to đùng em khoanh tròn bằng bút dạ đỏ, chi chít trái tim. Em thở dài, với tay úp quyển lịch xuống cho khuất mắt.

Người như em, thì đến giờ này “Valinhtinh” cũng chỉ là ngày thương binh liệt sĩ! Thằng bạn dặn em ăn uống đúng giờ, nếu tối buồn thì gọi nó qua đưa đi chơi, không thì ở nhà mà nghỉ ngơi cho khỏe.

Em giật mình nhớ đến điện thoại. Nó thiếu hơi em đã ít nhất bảy ngày rồi. Cái biểu tượng Nokia lúc bật máy làm em bồi hồi đến lạ… Bản tin MCA hiện ra liên tiếp, em đếm đúng bảy mươi mốt cuộc gọi nhỡ từ anh theo từng ngày, một cuộc từ con lớp trưởng, hai cuộc của thằng lớp học thêm Toán và mấy tin nhắn tổng đài, tự nhiên hụt hẫng…

Đáng lẽ ra…anh nên giải thích…

Mà cũng chẳng quan trọng, giờ còn là gì của nhau nữa đâu?

Tối đến, ăn cơm xong em lại lao vào bàn học. Cả tuần nay bỏ bê sách vở, giờ sờ đến đầu cứ ong ong như đọc chữ Ả-rập. Đang ngáp ngắn ngáp dài thì tiếng chuông cổng vang lên giòn giã, em hét vọng xuống nhà:

- Mẹ ơi! Thằng Tú sang chơi đấy. Để con mở cổng cho.

Chỉ có nó là thằng chu đáo nhất, thế nào cũng nghĩ ra trò gì quái quái kiểu như nó sẽ đưa cho em hộp quà rồi toe toét “ngạc nhiên chưa”, hoặc “An ơi yêu Tú nhé” để rồi khi An gật đầu “Yêu luôn” thì Tú sẽ bò lăn ra cười “Đùa đấy đừng tin”… chẳng hạn. Em hí hửng, mừng thầm, tưởng tượng đủ các kiểu.

- Tao đến đây!!!

Vừa nói vừa chạy ra sân, trời rét căm căm, thằng bé đứng ngoài lâu thế nào cũng nổi cáu. Cánh cổng mở ra, chợt em khựng lại, nụ cười chết cứng trên môi. Không phải Tú! Mà là…chị…

Cô gái tóc vàng đi cùng anh buổi tối hôm sinh nhật em trong tiệm bánh. Chị nghiêng nghiêng mái tóc:

- Em là An phải không?

Em thận trọng, rụt dè:

- Vâng.

- Chị là chị họ Duy, người hôm nọ em đã gặp đó…

- Ơ… - Em sửng sốt.

- Thực ra hôm ấy Duy muốn gây sự bất ngờ, nó trốn học rủ chị về bí mật tổ chức sinh nhật cho em… Ai ngờ - Chị cười cười – Trời không thương nó…

- Em…

Chị quay lại đằng sau, gọi to:

- Thằng Duy đâu, ra đây ngay.

Anh lững thững bước ra từ màn đêm…Đốt cháy những nghẹn ngào trong em mòn mỏi. Chị đẩy anh về phía em:

- Cố lên thằng em, chúc hai đứa Valentine ấm áp. Chị đợi ngoài kia nhé.

Anh ngập ngừng tiến lại gần, đặt vào tay em hộp bánh kem to vật vã.

- Chúc mừng em nhân ngày…sinh nhật muộn…

Mắt em lại đỏ hoe, môi đã nở nụ cười nhưng trong lòng vẫn còn bộn bề suy nghĩ

- Tại sao hôm ấy anh không giải thích?

- Anh sợ em bảo giải thích là ngụy biện…

Anh tiếp tục:

- Những ngày qua, anh đã nhiều lần khiến em buồn, không quan tâm em, không để ý tới cảm xúc của em, anh đã trẻ con, ích kỉ… tội anh to lắm, đáng bị tử hình. Nhưng anh hứa là sẽ không bao gờ có lần sau đâu, em cho anh hưởng sự khoan hồng chứ?

– Mắt anh long lanh

- À còn đây là…


Anh thò tay vào túi, lấy ra một quả táo Mỹ đỏ thắm, thơm ngào ngạt.

- Tặng em nhé, nhưng chỉ để ngắm thôi, ăn vào là thành…Bạch Tuyết đấy.

- Gì đây? – Em nhíu mày.

- Trái tim anh… – Anh láu cá – Đem nhờ em cất hộ, em bây giờ cũng chính là tim anh, không có em thì anh chẳng thể sống được nữa.

Bật cười trong nước mắt. Anh cứ như thế này thì ghét làm sao nổi hả anh? Em hờn giận:

- Thế mà lắm lúc cứ khiến tim đau…

Anh thì thầm, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc:

- Tim đau thì người chết…

Em cầm quả táo trong tay, nâng niu như thể đó là trái tim anh thật vậy.

- Em à…

- Sao anh?

Anh kéo em vào lòng, nói nhỏ:

- Will you be my Valentine?

+++

14.02.2012
Reply
#20
Dài thế? Like phát tối về hóng tiếp:d
"Đời thay đổi khi mình đổi thay"
Reply
#21
Dài nhìn đã muốn Ghét 1 cái xong để đấy rồi .
Ðã héo lắm nụ cười trong mộng
Ðã mờ mờ lắm, bóng thân yêu
Ðã lam tím cả cánh chiều
Trong hồn lặng đã hiu hiu mộng tàn.
Reply
#22
hay. cơ mà buồn, vì mình luôn thích ng thứ 3 46
Reply
#23

* * *

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi "đối tượng" là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.

Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: "Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".

Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: "Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".

Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: "Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".

Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. "Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.

Khương tỉnh queo: "Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.

Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: "Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".

Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: "Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".

"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.

"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.

Khương gân cổ cãi: "Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?". "Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!". "Vậy có rảnh để yêu không?". "Không, chỉ rảnh để cưới thôi".

Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...

Đột ngột, Khương lên tiếng: "Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".

Hân sa sầm nét mặt: "Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".

Khương vẫn kiên nhẫn: "Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".

Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!

Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: "Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ: "Bao giờ?".

Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: "Em đùa à?".

"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp: "Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".

Khương vẫn im lặng.

"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.

Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.

Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: "Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm: "Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: "Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.

Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: "Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".

Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: "Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng" và anh hôn cô thật nồng nàn.

Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.

Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt "chiếu tướng" cô từ đầu đến chân mình.

Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.

Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: "Cháu là người ở đâu?". "Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".

"Sao cháu không đi theo họ?".

"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.

"Cháu bao tuổi rồi?".

Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.

Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: "Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".

Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: "Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt: "Sao vậy mẹ?".

Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".

Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".

Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.

Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: "Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: "Thôi rồi".

Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.

Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.

Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.

Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.

Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: "Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".

Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: "Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".

Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: "Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi: "Bác muốn nói gì?".

Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: "Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?".

Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".

Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. "Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.

Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.

Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.

Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: "Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!". Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.

Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.

Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.

Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: "Đàn ông..." nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.

Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ "tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!

Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.

Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.

Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...

Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.

Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.

Cô phục vụ ái ngại hỏi: "Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò: "Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".

Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: "à, thì ra là chị" rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: "Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".

Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: "Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".

Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".

Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.

Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.

Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. "Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.

Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: "Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".

Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". Khương mỉm cười dịu dàng: "Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".

Anh biết hết rồi sao?".

Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".

Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi :x


>x Một cái kết có hậu cho quý cô cao số. :x
Reply
#24
Ko ngủ được, đọc cái chuyện này thấy liên thiên vđ, bình thường thì con Su cũng toàn copy những cái liên thiên này lên 4f Deu , cũng chẳng ý kiến gì. Điều đáng nói là nó lấy bà già trong chuyện làm hình mẫu để phấn đấu thì hỏng hẳn hh
Boss Boss Boss
Reply
#25
[ Đừng gọi cho anh nữa, anh sắp lấy vợ … ]

Trái tim Vân dường như vỡ nát khi nghe người mình yêu thương suốt 6 năm trời nói qua điện thoại, cô gác máy, trái tim vỡ vụn…

"Nếu một ngày nào đó không nghe được giọng nói của em thì anh sẽ buồn đến chết" … Mỗi đêm Vân cứ nhớ mãi về câu nói ấy, nhưng rồi thời gian cứ trôi, cuộc sống nhạt nhoà theo nước mắt từng đêm, Vân chua chát nhận ra anh ta vẫn sống, không có nỗi buồn nào khiền người ta chết và hai kẻ một thời gắn bó hứa hẹn lâu dài vẫn sống dù không có nhau…

Vân là cô gái xinh đẹp, có học thức, khéo léo. Xung quanh cô hàng tá "vệ tinh" vây quanh mong nhận được một cái gật đầu chấp nhận làm người yêu của cô. Vậy mà cô lại yêu Long, anh chàng Hà Nội điển tranh có chiếc răng khểnh chết người, Vân ngoảnh mặt xoay lưng với Trung – chàng kĩ sư hàng xóm yêu cô tha thiết.

Tuy yêu nhau nhưng thời gian ở bên nhau không nhiều vì Long phải đi xuất khẩu lao động, nhưng cứ ba ngày một lần anh lại gọi cho cô gần 2 giờ chỉ để nói chuyện và câu nói Vân được nghe nhiều nhất là: " Nếu một ngày nào đó không nghe được giọng nói của em thì anh sẽ buồn đến chết"…

Long về nước, cả hai lao vào nhau như đồng sâu khát nước, những phút giây ấy khiến Vân đau đáu từng đêm mong một ngày mình được là vợ Long.

- Thằng ấy đểu lắm, em nên cẩn thận.

- Anh biết gì mà nói – Vân gào vào mặt Trung.

- Vì anh lo cho em, thằng đó không đáng để em yêu.

Trung đã lãnh trọn một bạt tay của Vân, anh lẳng lặng quay đi …

Nhưng cũng có lẽ vì câu nói của Trung mà Vân bắt đầu để ý tới những hành động của Long, rồi một ngày cô chua chát nhận ra Long bước vào khách sạn với người bạn thân nhất của chính cô.

Tối đó Vân đã uống say khướt và ngồi khóc ngay trước cổng nhà mình. Trời đổ mưa, cô vẫn ngồi đó, ngồi đến khi cơn mưa dường như gội sạch tâm hồn thì cô mới nhận ra Trung đang đứng cạnh cô, cả người sũng ướt.

Vậy là Vân chấm dứt với Long, cô bình lặng đi qua nỗi đau trong sự an ủi của Trung, cô gật đầu chấp nhận làm vợ Trung dù sự trinh trắng của cô đã dành cho người khác …

Trung là người vị tha, có trách nhiệm và đặc biệt là anh yêu cô thật lòng, cuộc sống gia đình của hai người đi qua hạnh phúc và bình thản nhưng rồi 5 năm sau, tình cờ trong một chuyến công tác Vân gặp lại Long, chiếc răng khểnh chết người lại khiến cô xao xuyến, những câu giải thích về cô gái mà Vân thấy trong quá khứ, những lời ngọt ngào tuôn ra khiến Vân xao lòng, cô lại ngã vào vòng tay Long. Cô biết cô đã mang tội rất nặng: Tội phản bội, tội ngoại tình! Lòng cô thấp phỏm lo sợ, nhưng sự đam mê, những lúc cuồng nhiệt bên nhau đã khiến cô quên tất cả …

Chúng ta sẽ mãi là người tình, dù anh có lập gia đình thì chúng ta vẫn đến với nhau, vẫn chia sẽ cho nhau mọi điều trong cuộc sống em nhé! Anh chỉ yêu mỗi mình em …

Vân trải lòng trên một diễn đàn, ai cũng bảo cô ngốc, hắn ta chỉ muốn ăn "rau sạch", "rau miễn phi" chứ yêu thương gì cô. nếu hắn là một người tốt thì phải vui và hạnh phúc vì người mình yêu có được gia đình hạnh phúc chứ không ai lại muốn nối lại tình xưa, phá hoại hạnh phúc mà còn đòi hỏi ABC XYZ như thế!

Vân tĩnh tâm lại, sự dằn vặt khiền cô gầy rộc người, cô đau khổ vì trái tim phân làm hai nửa. Lý trí bảo cô quay về với Trung, sống trong hạnh phúc và gia đình êm ấm, nhưng trái tim thì xúi cô sống với đam mê… Cô quyết định gọi cho Long:

- Nếu anh thực sự yêu em, muốn có em bên cạnh thì em sẽ li dị để đến với anh…

- Đừng gọi cho anh nữa, anh sắp lấy vợ …

Thế đấy, cuối cùng Vân cũng nhận ra sự thật, nhưng khổ thay cô lại mang thai, chắc chắn là với Long. Trung vẫn âm thầm bên vợ, chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ dù anh chua xót nhận ra vợ mình đã phản bội mình. Cưới nhau đã lâu mà không có con, anh lén vợ tự đi khám và phát hiện mình bị vô sinh, cái thai kia chắc chắn không phải là con anh. Nhiều lúc công việc đang bận rộn mà Vân gọi vì thấy không khoẻ, Trung đã cáu gắt:

- Đừng gọi cho anh, có phải anh làm cho em khổ đâu!

Nhưng rồi anh lại dịu giọng:

- Anh xin lỗi, công việc bận rộn quá, tí nữa anh về …

Trong một ngày dọn dẹp nhà cửa, Vân phát hiện ra một xấp giấy mà Trung cố tình giấu kín, cô tái mặt, thì ra Trung biết rõ cái thai không phải là con anh!

Tối đó, Vân đã quỳ dưới chân xin Trung tha thứ, anh quay lưng lẳng lặng bỏ đi khỏi nhà…

Tại sao? Thà cô cứ lừa dối anh, cứ để anh nghĩ đó là con anh cũng được, nhưng tại sao cô lại nói ra sự thật phũ phàng như thế? Dù Trung thừa hiểu tất cả, nhưng anh không muốn người mình yêu thương thú nhận điều đó với anh, anh không muốn tin vợ anh ngoại tình. Suốt đêm Trung ngồi ở quán bar, Vân lo lắng gọi điện thoại liên tiếp cho chồng:

- Đừng gọi cho anh nữa …

Vân hoảng sợ, lần đầu tiên cô sợ mất Trung, cô sợ cảm giác lẽ loi đơn độc trong căn nhà mà có lúc cô muốn rời bỏ… Cô cảm thấy dằn vặt, tại sao hai người đàn ông mà cô yêu thương đều dùng câu "đừng gọi cho anh nữa" để nói với cô?

Chiều nay đài báo có bão, Vân ngồi bó gối lặng im trong nhà nhìn từng lằn sáng loé qua bầu trời kèm theo tiếng rền vang xé óc. Cô bật khóc, nếu giờ này có Trung ở nhà thì anh đã ôm chặt vợ thì thầm: "Đừng sợ, pà xã, anh đang ở cạnh em mà!"…

Tiếng gió gào rú, màn đêm bao phủ lấy tâm hồn cô, nhánh cây ngoài hiên quất từng hồi vào bờ tường , lá rơi lả tả… Tiếng cửa sắt va đập cót két khiến cô rùng mình, cô lao đến điện thoại, gọi cho Trung.

- Đừng gọi cho anh nữa …

- Em xin lỗi, em biết mình sai rồi, em rất cần anh, em yêu anh, hãy tha thứ cho em…

- Đừng gọi cho anh nữa, anh đang đứng trước cửa nè, mở cửa cho anh…

Vân buông rơi chiếc điện thoại, lao đến bên cửa. Trung đứng đó, run rẩy vì lạnh và sũng nước.

- Anh lo cho em ở nhà một mình…

Vân ôm chặt lấy Trung, cô cảm thấy chuỗi ngày tăm tối của mình như sáng lại, trong lòng cô bây giờ hiểu rõ tình yêu của mình dành cho ai. Giữa một người bảo cô "đừng gọi cho anh nữa" và ra đi mãi mãi khác hẳn với một người bảo cô "đừng gọi cho anh nữa" vì anh đã đến bên cô …
Reply
#26
Cổ tích nhưng vẫn thích :X
-Mày cưa con nhỏ Ly đi Tuấn

-Cái gì? con nhỏ xấu như ma trơi.

-Thì vậy! Cưa nhỏ đó rồi yêu nó một tháng tao thua mày hai vé đi Thái.

-Thật không? Mà sao tự nhiên khui ra trò này vậy?

-Chẳng có gì tao thấy mày dạo này buồn kiếm trò cho mày chơi thôi.

-Ok! nhưng hai tuần thôi,yêu con đó một tháng tao chết mất.

-Cũngg được.....

.........

Tuấn ngỏ lời yêu Ly cô gái xấu xí có thể nói là nhất trường đại học luật này,da thì đen,tính tình thì khù khờ đã hai mươi tuổi nhưng chưa anh chàng nào dám rớ.Chuyện đó nhanh chóng trở thành tiêu đểm của cả trường khi một hot boy sành điệu yêu một "cô bé lọ lem" nhưng lọ lem không xinh đẹp.

Ly ngồi sau lưng cho Tuấn chở qua những con phố dài dầy mùi nắng mới hay nắng hạnh phúc trong lòng cô.

-Anh Tuấn!

Tuấn quay mặt lại càu nhàu:

-Gì thế!

-Em thích ăm kem hay mình đi ăn kem nha!

Tuấn nhăn mặt:

-Kem cỏ gì anh thích ăn bánh xèo thôi,không kem gì cả.

Ly rụt người lại:

-vậu thôi ăn bánh xèo củng được.

ly là vậy hiền và yêu hết mình khù khờ và ngây ngô trong tình yêu.Chẵng lẻ cô không hiểu rằng mọt tên con trai yêu mình thì sẻ không bao giờ để mình phải thất vọng.Những người bạn thân,những cô nàng ghen tị với cô dều nói rằng Tuấn chỉ đùa giỡn nhưng cô đâu tinh.Cô tin là tin vào tình yêu của mình và Tuấn sẽ không dịch chuyển.

.......

-Sau này có con anh thích đặt tên gì?

-Em khéo "mơ" thật,con cái gì?

-thì em chỉ hỏi thôi,nhưng nếu có con gái em sẽ đặt nó tên là Tịnh Yến yên bình và hạnh phúc như tình yêu hai mình.

Tuấn nhếch môi cười:

-Khéo mơ mộng.

........

Một tuần trôi qua....

-Tuấn mày vẫn còn cặp với con Ly chứ?

-Tất nhiên,tụi mày chuẩnbi5 chung độ là vừa.

-Chớ vội mừng,còn một tuần cơ đấy.

-Vượt qua nhanh thôi,mày đừng lo mà không hiểu con nhỏ đào đâu ra tiền mà tao cứ than hết tiền là có chi phí.

-Con nhỏ mê mày quá rồi,tao biết nó làm nghề gì nè!

-Nghề gì?

-Hỏi chi!tuần sau biết thôi nhậu tới bến hôm nay đi.

-Ok

.......

-Sao anh say quá vậy?

Tuấn lèm bèm tát vào mặt Ly:

-Con khốn!thế này mà củng nói là say,qua đây làm gì về nhà đi.

Ly ngước mặt lên,ngân ngấn lệ:

-Em sang vì anh gọi mà,anh quuên hả,thôi.....vào nhà nghỉ đi.

Ly dìu Tuấn vào phòng nghỉ ngơi cô cũng không hiểu sao sức chịu đựng của mình cao đến thế....một cái tát.

Tuấn kéo Ly nằm xuống cạnh mình cười ha hả:

-Sao người yêu tôi đẹp thế này.

Ly đẫy Tuấn ra:

-Anh ngủ đi say quá rồi,em đi về.

Tuấn kéo Ly lại trong men say Tuấn không nhìn ra Ly một cô gái xấu xí......Tuấn hôn Ly thật nồng nàng.

Đèn được tắt đi......

Khung cửa sổ bị đóng lại...

Họ trao nhau tất cả những ngọt ngào vào đêm đó........

.......

-Trời con nhỏ xấu vậy mà mày củng ngủ với nó tao bó tay.

-Tao củng đâu biết say quá không biết mình làm gì nữa.

-Mà thật là,tao đang hi vọng mày bỏ nó sớm sớm tao đỡ tốn tiền.

-Mơ đi em.

.........

-Chia tay đi!

-Là sao Tuấn.Ly kéo tay Tuấn lại,Tuấn gạc tay Ly ra:

-Anh không yêu em nữa chia tay thì tốt hơn.

-Em xin...

-Không cần xin,bye bé!

Tuấn bỏ đi với nụ cười đểu giả chỉ có Ly là gục chân xuống đau lòng,khi yêu cô đã trao tất cả và bây giờ thì cô còn có chi.

........

-Thua tao nhé,chung đi!

-Ok!nhưng trước tiên tao cho mày biết một chuyện.

-Chuyện gì?

Nhìn theo tay thằng bạn Tuấn nhìn thấy Ly đang dọn dẹp lau chùi bàn ghế trong quán nước.

-Con nhỏ này lao chùi,bưng bê mà cho tiển mày sài như nước bó tay....

Tuấn chợt thấy cái gì đó nhói trong tim khi nhìn thấy một người đàn ông già xấu xí đi ngang và đánh vào mông Ly một cái.

-Lảo tồi!Tuấn thốt lên tức giận,thằng bạn thân của Tuấn cười:

-mày ghen hả?nếu nói về tồi mày còn tồi hơn lảo,mày ngủ với nó rồi bỏ còn gì......

........

Ly bước về trong đêm lụi cụi,dáng đi siêu vẹo như kẻ say rượu khụy chân giữa lòng đường đêm ối khóc nất lên.Tuấn định chạy đến đở Ly lên nhưng anh vẫn nấp sau trụ đèn dỏi theo.Ly đứng dậy và đi tiếp.

(không có anh em vẫn có thể bước đi nhưng chỉ là chậm hơn một chút)

........

2 tháng sau.

-Mày nghe tin gì chưa ông bố trẻ?

Tuấn vừa đi Thái về đặt phịch chiếc ba lô xuống:

-Cái gì?

-Ly có thai đội áo rồi,mày sướng nhé!

-Cái gì!

.........

Nữa năm sau.

-Ly nhập viện rồi,sắp sinh con.

-Cái gì?

-Lại là cái gì mày không hiểu con nhỏ có thai thì phải sinh con à!

-Tao không biết!

-Tùy mày thôi!

-Nhưng bệnh viện nào...................

........

-Chúng tôi chỉ giử được đứa bé còn mẹ thì chúng tôi....xin lỗi.

Hoa bạn thân Ly đứng lên:

-Tại sao?bác sĩ à giúp bạn tôi nó còn trẻ lắm!

Hoa khóc nất lên,khụy chân xuống..........

Một bó hoa rơi xuống.......một con người khụy chân xuống.......Tuấn gục đầu vào tường.....khóc.

........

Tuấn đi Thái mua cho Ly một cái áo,không hiểu sao nhưng khi đi anh luôn nghĩ đến hình bóng Ly...anh muốn xin lỗi nhưng không còn can đảm "bà mẹ có lẽ đã làm việc quá sức khi mang thai,nên cô ấy không vượt qua".Tuấn hận bản than mình,Tuấn xin hoa cho anh được chăm sóc con,Hoa từ chối nhưng anh vẫn kiên quyết và .....thàng công.

Nhìn vào đôi mắt to tròn của đứa bé gái Tuấn thì thầm:

-Tịnh Yến à, yên bình và hạnh phúc ba sẽ đặt tên con là Tịnh Yến nhé!mẹ con thích vậy mà. cCúi xuống hôn lên trán con:

- Cha yêu con và.............yêu mẹ con lắm.

Trên trời một thiên thần nhìn xuống mỉm cười........

"Ly à! Anh xin lỗi nhé, anh yêu em nhưng không nhận ra...Anh hối hận lắm"
Reply
#27
Không thích!
Bất công đến ngớ ngẩn, ngu ngốc
Bình minh ló rạng

Reply
#28
Cứ nhân vật nữ xấu hoặc già, và cái kết có hậu là con Su thích :))
Boss Boss Boss
Reply
#29
Nhân vật nữ chính chết, đứa con mồ côi, chàng trai hối hận... thế mà có hậu sao anh? :-?? Dù em có xấu thì cũng không bao giờ mong một câu chuyện như này xảy ra với mình... vì đơn giản... là em không bao giờ cam chịu bị đối xử như thế. :-j Quá ngốc nghếch, nhưng em thích đọc, đọc đôi khi để tìm thấy một cái gì khác ở bản thân mình với họ. :))
Reply
#30
em à !
Anh cảm thấy mệt mỏi lắm rồi.
Nếu chúng mình cứ tiếp tục như thế này
Thì sẽ khổ cho cả anh và em đấy.
Thôi.
Tình yêu này nó nhàm chán quá rồi Anh quyết định rồi...
Lần này là dứt khoát đấy
Mình... .
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.

Mình cưới nhau đi em!!
:x
Bình minh ló rạng

Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)