KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

người không dành cho tôi
#16
(03/05/11, 23:46)lonely_heart! Wrote: Tình cảm thì mình nghĩ là thật,nhưng với cách nói thế này: Gặp anh giúp em quên đi người em đã từng coi là tất cả với mình,rằng người đó em chỉ gặp một lần,còn anh thì không phải thế. Biết đâu sau đó bạn lại gặp một người giúp mình quên anh này?
Mình thật,đọc bài bạn,duy nhất với 2 câu mình trích kia,mình thấy chả đồng cảm gì,mặc dù như mình nói,tình cảm có thể là thật,rất thật.

người con trai trc là một người qua đường,u hiểu không.Lúc đó mình còn trẻ con,đi đường nhìn thấy người đó giống thần tượng của mình và cảm thấy thích,và cái hình ảnh đó đã theo tớ 4 năm,trong đầu tớ chỉ có duy nhất hình ảnh người con trai ấy.4 năm liền tớ ôm ấp cái bóng qua đường đó,cho đến khi anh ấy xuất hiện,cái cảm giác của 4 năm trước lại xuất hiện nhưng nó mạnh mẽ hơn vì đây là con người thật,t đc tiếp xúc,đc nói chuyện.
còn chuyện sau này t sẽ gặp người giúp t quên anh ấy là chắc chắn,nếu kô thì tớ độc thân cả đời ak,never
Reply
#17
Nói thật mình rất khó hiểu & chia sẻ được với 9x từ 92 trở đi (những người mình đã gặp) suy nghĩ khá xa lạ với mình,sau khi bạn giải thích mình càng thấy sự khác biệt.Đọc bài nên có ý kiến vậy thôi,giờ để các bạn khác vào chia sẻ với bạn. Chúc bạn nhanh chóng lấy lại thăng bằng cho cs!
[Image: 1.gif]
Doubt
Reply
#18
Mỗj ngườj có những suy nghĩ tình cảm khác nhau.Nhưng không nhầm lẫn gjữa thích và yêu.:)
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#19
Muốn có t/y chọn vẹn nên chọn cách quên.:|,nhưng sao càng cố quên thì hình ảnh đó lạj càng sâu đậm.Lí trí k thắng dk tráj tjm, tình cảm một lấn sâu.Đã cố k quan tâm- đã cố lạnh lùng-cố hướng tráj tjm về một ngườj đang chờ đợj mh nhưng k thể.Thật ngốc khj cứ chờ đợj những đjều vô nghĩa, và sự thật tráj tjm anh k dành cho em.:) hãy gjúp ta quên thờj gjan nhé.
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#20
Sai chính tả nhưng vẫn like ^^
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#21
cố wen e nhưng sao vẫn nhớ, 3 năm rôi, jo a phải lam sao để có thể bắt đâu đây, hận minh va cũng hận ng
Reply
#22
Gọi nhỡ...2 lần, lạ nhỉ, lâu lắm rồi không gặp không liên lạc. Thôi kệ.
Lát sau, thêm, gọi nhỡ, 1 lần. IQ của mình chỉ đủ để đoán là đang có buổi tụ tập hội bạn cấp 2 nào đó nên bạn ý gọi mình.
Giờ ấy cũng không muốn ra ngoài, mà chuyện thì chẳng có gì để nói, nên thôi, chẳng gọi lại nữa.
Với mình, chẳng còn chút gì để nhớ nữa. Đôi lúc cũng nghĩ lại, thoáng qua, không phải nghĩ về người đó, mà là nghĩ về mình ngày xưa, mình hồi thích người đó, chỉ một chút xíu quan tâm, một sự gặp gỡ giữa nhiều người...cái gì đó thật nhỏ thật nhỏ thôi, cũng khiến mình cảm động lắm, bối rối lắm, mình khác đi và trở nên thật ngố. Và cũng chính tình cảm kéo dài nhiều năm ấy, âm thầm và từ từ, góp phần làm nên tính cách và con người mình sau này. Chẳng còn cảm xúc gì dành cho họ nữa, nhưng sâu trong lòng mình, vẫn có một lời cảm ơn. Tất cả đã qua, tình cảm đã hết, bạn cũng lâu chẳng gặp, nhưng con người mình bây giờ được tạo nên phần nào từ những ngày xưa ấy. Nó là kỷ niệm rất êm của tuổi học trò. Người không dành cho mình...luôn bao dung và ân cần với khuyết điểm của mình, đơn giản vì họ không cần mình. Còn đến một ngày, ai đó không bằng lòng ra mặt với mình, nghĩa là mình đang được yêu.

Bình minh ló rạng

Reply
#23
hay ấy.................................
Reply
#24
Người ko dành cho tôi...
Reply
#25
chuyện bt như cơm bưa:))
Full name: PHẠM THẾ HIỂN
54TH2 Deu 0986930987
tuyển học viên guitar: http://www.facebook.com/groups/145648282212696/
Reply
#26
"After all, tomorrow is another day".
Đến lừ lừ đến,đi lỳ lỳ đi.
Reply
#27
Nhưng nếu con người không đổi khác và tích cực trong chính suy nghĩ của mình, không chắc ngày mai không lặp lại ngày hôm qua, hoặc không chắc sẽ được hp dù cho ngày mai mọi chuyện có đổi khác.
Thấm thía, khoảng cách giữa hp và đau khổ rất mong manh. Nhất trong tình cảm, luôn thật khó đoán biết ngày mai.
Không sao cả, nếu con người có niềm tin, dù là bé nhỏ.
=) Trong tiểu thuyết, người luôn nói "Sau tất cả, ngày mai là một ngày mới" là người rất lạc quan và bản lĩnh, cuối cùng hp sẽ mỉm cười.

Bình minh ló rạng

Reply
#28
Anh à em đã hành động bằng tất cả lí trí của mh,nhưng em thấy mệt mỏj, em có đang làm đúng?.Hình ảnh anh vẫn luôn bao chùm tr0ng em, em đã cố gắng thật nhjều để xóa hết nhưng thật khó anh à! sao yêu một ngườj lạj khó khăn tớj vậy. Có lẽ anh chẳng bgjờ bận tâm tớj những suy nghĩ của em. cũng hợp lí thuj nhưng em thấy tráj tjm mh nhój đau, những gjọt nc mắt vẫn lăn dàj. E thực sự k vượt qua được những t/cảm đó...!Anh à em đã hành động bằng tất cả lí trí của mh,nhưng em thấy mệt mỏj, em có đang làm đúng?.Hình ảnh anh vẫn luôn bao chùm tr0ng em, em đã cố gắng thật nhjều để xóa hết nhưng thật khó anh à! sao yêu một ngườj lạj khó khăn tớj vậy. Có lẽ anh chẳng bgjờ bận tâm tớj những suy nghĩ của em. cũng hợp lí thuj nhưng em thấy tráj tjm mh nhój đau, những gjọt nc mắt vẫn lăn dàj. E thực sự k vượt qua được những t/cảm đó...!
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#29
nghe em nói một lời dù cho đã xa khoảng cách quá xa... nghe em nói một lời thì tình chúng ta đâu phải tất cả?
rồi một ngày sớm thôi, bạn và tôi đều hiểu rằng không có gì tồn tại mãi. những công trình mà chúng ta xây dựng lên cũng chỉ có một thời mà thôi. Tình yêu chỉ là một sự lừa dối lí trí bằng phương diện tình cảm, khi yêu ai cũng mơ mộng thất nhiều để rồi khi chia tay càng cay đắng. đó là chữ hận. có thể bạn không nghĩ như tôi, nhưng với tôi chẳng có gì là đúng hay sai, mà chỉ có những suy nghĩ của chúng ta quyết định nó. vượt qua hay không vượt qua được điều đó thì bạn vẫn đang sống với thực tại. tin tôi đi rồi một ngày bạn xẽ nghĩ rằng " may mà hắn ta chia tay mình". vì chẳng có tình yêu đẹp nào tồn tại mãi....
Gió bây giờ không còn bản chất của một con người lương thiện....
Reply
#30
Con người vì cô đơn nên cần đi tìm nửa trái tim còn lại, rồi tìm thấy, rồi yêu, rồi sai lầm... Có bao giờ nhẹ nhàng và thanh thản khi bước ra khỏi cuộc đời của một ai đó nhưng khi bước ra khỏi cuộc đời anh, em thấy nhẹ nhàng và bình yên quá đỗi...

Anh! Người đàn ông yêu em nhất nhưng tiếc thay, em lại chẳng đặt trái tim mình về chốn ấy dù mình đã từng ở bên nhau thật dài, dù em biết anh yêu em hơn bất cứ thứ gì trên đời... nhưng anh giữ chặt em, không cho em buông tay, không cho em được tự do sống cuộc đời của mình như vậy đã đủ chưa anh? Em đã cố gắng để bên cạnh người đàn ông yêu em nhất... nhưng em mệt mỏi rồi, em không thể ép buộc trái tim mình, không thể cố gắng để hoà hợp khi chúng mình quá khác nhau. Tình yêu chẳng phải nên kết thúc khi không thể vun đắp sao anh?

Em đã tự hỏi mình rằng, liệu anh có phải là người đàn ông yêu em nhất không khi mà thời gian qua anh đã đem đến cho em quá nhiều sự đau khổ. Em không muốn những ký ức về anh là sự ám ảnh, là sự sợ hãi, là những cảm giác mệt mỏi đến cùng cực... Vì tình yêu anh dành cho em quá lớn sao? Không đâu anh, em đã thuộc lòng cái lý thuyết "Yêu một người là muốn cho người ấy được hạnh phúc, dù cái hạnh phúc ấy không phải do mình mang lại". Sao tình yêu của anh lại trái ngược hoàn toàn như thế? Ừ thì anh bảo, anh muốn là người đem hạnh phúc đến cho em, ừ thì anh nói cuộc sống không có em vô vị và không đáng sống nữa... nhưng tình yêu đâu có phải là sự sở hữu, là có được người mình yêu bằng bất cứ giá nào đâu anh?

Những người đàn ông đi qua cuộc đời em, dừng lại và yêu thương em... em sẽ vẫn nghĩ và tin rằng, anh là người đàn ông yêu em nhất, được chứ anh? Đừng để cái suy nghĩ ấy của em mất đi và bị lu mờ bởi những hành động sốc nổi của anh nữa.

Đủ rồi anh nhé, trả em về với cuộc sống bình yên đi! Anh biết điều duy nhất mà em không làm được là sự nhẫn tâm... nhưng em đã học được rồi, sự mạnh mẽ và cứng rắn khi cần có. Em học được rồi sự dửng dưng với cuộc sống xung quanh, em học được nó rồi nên không bận tâm quá nhiều vào cuộc sống của người khác, anh hiểu không?

Em biết rằng, anh sẽ dõi theo từng bước chân em qua, em biết những gì thuộc về em, anh vẫn chưa đủ can đảm để quên đi, em biết những gì liên quan đến em vẫn làm anh bận lòng thật nhiều, em biết những suy nghĩ và tâm trạng của em trong những trang blog, anh sẽ đọc và anh sẽ buồn... Nửa năm trôi qua rồi, nhanh thật anh nhỉ? Nửa năm anh và em sống và đi trên hai con đường hoàn toàn khác nhau. Nửa năm đủ để cho em và anh biết và hiểu rằng, mọi thứ đều không thể thay đổi được nữa... và thực sự em không muốn quay lại con đường em đã đi qua..

Dường như em đã quen rồi, cuộc sống chỉ có riêng em. Không yêu thương, không quan tâm và không bận lòng đến người đàn ông nào nữa... Mặc dù đôi khi vẫn còn đó cảm giác thăm thẳm của nổi buồn, chạnh lòng khi mệt mỏi, cần lắm một vòng tay...

Trước đây, bây giờ và cả sau này nữa, em sẽ vẫn tin rằng, không gì được gọi là mãi mãi. Bởi thế, em dám chắc suốt cuộc đời này anh sẽ không chỉ dành tình yêu cho riêng em, rồi anh sẽ gặp và yêu thương một người khác... Và em muốn anh hạnh phúc - người đàn ông yêu em nhất ạ!

Anh nhớ không, em tin vào duyên phận và vì thế nên em tin chúng ta chỉ có "duyên" mà không "phận". Chỉ là hai ta gặp nhau trên một con đường, dừng lại... bên cạnh... thương yêu... và rồi lại đi lướt qua nhau...

Một người đi qua, hai người đi qua, ba người đi qua... và rồi sẽ có một người ở lại đúng không anh?

Anh bảo một người con gái như em đáng được nhận hạnh phúc, đáng được thương yêu và trân trọng. Có lẽ vì thế mà anh thực sự nuối tiếc khi đã tuột mất tay em...

Anh cũng bảo anh sẽ chúc em hạnh phúc, mong em tìm được một người đàn ông thực sự để thương yêu...

Cám ơn tình yêu anh dành cho em!

Sâu trong tận đáy lòng, em mong hạnh phúc sẽ mỉm cười với anh. Những gì khi yêu em, anh chưa làm được thì anh hãy làm cho người con gái sau em nhé. Đừng nghĩ về em nhiều qua, vì giờ mình đã là hai đường thẳng song song rồi. Em cũng vậy thôi! Gia đình, bạn bè, công việc, những mối quan hệ xã hội như một vòng xoáy tất bật cuốn em đi. Những gì xảy ra nó đều có lý do của nó, đúng không anh?

Anh cũng đừng dằn vặt mình vì những gì đã lỡ gây ra cho em nữa. Mọi người bảo vì anh yêu em nhiều, mà có thể cái gì "quá" cũng không tốt anh nhỉ? Nói không trách anh là em nói dối, nhưng sống mà chỉ để hận thù và hờn trách nhau thì chỉ khiến lòng thêm nặng nề, mệt mỏi... chi bằng nên học cách để quên đi...

"Anh rất yêu em", em tin vào câu nói đó, cũng như hàng ngàn lần anh làm em thất vọng nhưng em lại vẫn tin... Em tin anh muốn em hạnh phúc, muốn em bình yên...

Anh biết không? Bây giờ, sau nửa năm chia tay... bây giờ, khi trái tim chỉ còn là của riêng em... Em thấy bình yên!

.
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)