KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Viết cho tình yêu của tôi
#1
Em không thể nhớ chính xác ngày đầu tiên em thấy anh, đã bao nhiêu năm rồi nhỉ, chỉ nhớ trong ngày đầu tiên ấy, em biết đến một điều gọi là tình yêu.

Em gặp anh, tình cờ như khi người ta đang đi lang thang vô định, chẳng rõ mục đích, rồi bất chợt vấp phải cái gì đó khiến người ta phải dừng lại đôi chút, nhưng với anh, em đã không chỉ dừng lại đôi chút mà là cả cuộc đời. Điều này có thể gọi là định mệnh không? Định mệnh đẩy em ngã vào anh, mà vòng tay anh thì quá rộng...?

Cũng có thể em đã lướt qua anh như em vẫn làm với những điều em ít quan tâm, nhưng rồi không hiểu cái gì đã níu chân em lại, có phải vì màu áo anh hay mặc, cái màu áo mà đến tận bây giờ, khi đi ngoài phố đông người, em vẫn có thể nhận ra, rõ ràng như nhìn bằng cả đôi mắt cùng trái tim, và run lên khe khẽ một niềm hân hoan kì lạ.

Anh đã đi cùng em một đoạn đường dài đủ để em có thể nhận ra em cần anh đến mức nào. Từ anh, em học được rằng những điều tưởng như rất đơn giản có thể lại chứa đựng những ý nghĩa sâu xa, còn những triết lí phức tạp qua cách minh hoạ của anh lại trở nên dễ hiểu hơn bao giờ hết. Anh dạy em rằng người ta lúc nào cũng phải sống đúng với những gì thuộc về mình, không được phép gục ngã, không được quyền mất đi hi vọng. Không phải là những lời rao giảng vô hồn, anh dạy em từ chính những thành công, thất bại của anh, từ chính cách anh đối diện với chúng, đón nhận hay vượt qua chúng.

Anh - kín đáo, thâm trầm nhưng cũng sục sôi nhiệt huyết, anh - đánh gục em bằng những cử chỉ, hành động lãng mạn, hào hoa, nhưng giữ em lại bên mình bằng những tình cảm ấm áp, những nghĩ suy sâu sắc. Không phải vì em quá trẻ con nên trong mắt em, anh lúc nào cũng là người lớn mà thực sự đối với em, anh không chỉ là người yêu mà còn là một người thầy.

Nhưng anh không phải là một người thầy gương mẫu đâu, anh cũng rất biết cách làm hư em nhé. Anh có biết nhiều lúc em phải nói dối bố mẹ để được gặp anh không? Chỉ vì em nghĩ, nếu ở bên anh, biết đâu em lại có thể tiếp cho anh sức mạnh, bởi niềm tin của em vào anh lúc nào cũng lớn, cũng tràn ngập, nên em muốn truyền cho anh một chút, để anh tin tưởng hơn vào chính bản thân mình. Em biết anh không yếu đuối, nhưng ai cũng cần điều đó, đúng không?

Yêu anh, không phải lúc nào em cũng được vui, không phải lúc nào trên gương mặt em cũng có một nụ cười, yêu anh, em hiểu thêm về nỗi buồn, hiểu thêm về ý nghĩa của những giọt nước mắt, yêu anh, em hiểu thêm về chính mình, và bởi thế, em thực sự trưởng thành hơn. Cảm ơn anh, Milan của em! :X
-----------------------------------------------------------------------

về đây đứng ngồi, đường xa quá ngại, để lòng theo chút nắng bên ngoài...
về thu xếp lại, ngày trong nếp ngày, vội vàng thêm những lúc yêu người...
Reply
#2
Em đã tự nhủ hãy sống vui vẻ, hãy buông tay, hãy để thời gian hàn gắn vết thương...Và hãy để cho mình có cơ hội để 1 ai đó yêu thương bằng tất cả trái tim!.
- Nhưng em đều không làm được, em không thể thôi không nghĩ tới anh, không thể gạt bỏ những kỉ niệm mình đã có- dù là rất nhỏ thôi.
Và em không thể không bỏ qua mọi tổn thương để mình được quay lại bên anh!.
-Dù giả dối, dù thờ ơ, dù mệt mỏi...em có ngốc nghếch?.
Thời gian qua đã lấy đi của mình thật nhiều yêu thương anh nhỉ,...anh yêu một người khác, còn em thì lặng lẽ dõi theo.
Anh nói anh không thay đổi còn em chỉ biết mỉm cười.." ừ thì anh không thay đổi".
Em vụng về và khờ khạo trước yêu thương nửa vời từ anh...Em muốn hét thật to lên : đừng lừa dối em nữa..
NHưng em biết anh sẽ chỉ im lặng...
Em muốn thành thật với bản thân, em muốn yêu thương trọn vẹn,,,và lên em muốn nổ tung dù thế nào đi nữa...
Nhưng em đã chọn cách im lặng và giả như tin mọi thứ vì em sợ mất đi người em yêu thương nhất.
Em cố có niền tin rằng time sẽ lại giúp mình tìm kiếm lại yêu thương!
Nhưng có lẽ tình yêu suốt thời gian qua không bằng quãng thời gian ngắn ngủi anh rung động đó...
Em buồn lắm, muốn khóc lắm, muốn than vãn , muốn trách anh...Nhưng em lại mệt mỏi để làm tất cả việc đó...Vì sao lầm của em là đã yêu thương quá nhiều, để nhận lại bằng sự cố gắng vô hồn của anh sao?
Tình yêu không phải là điều cứ cố mà được, em hiểu...NHưng tại em cố chấp....................
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#3
mấy chị đag yêu rùi hay sao..văn thơ thế
Reply
#4
Đã nghĩ, mình đã từng quên được người mà mình từng coi là cả thế giới cơ mà!.
Tại sao giờ mình lại không thể làm được...
Sau những khó khăn giữa 2 đứa mình đã biết trân trọng hơn thứ mà mình đang có...
Nhưng rồi 6 tháng qua, có quá nhiều sự thay đổi mà mình không thể ngờ tới.
Không đủ can đảm để tự cho mình 1 lối thoát, vì những ngày tháng qua dường như quá sức.
Bi lụy, nhạt nhẽo, vô cảm...tất cả vì người chẳng hề coi trọng mình?
Có lần con bạn thân đã ba loa nói như tát nước vào mặt, nó quan tâm tới mình mà mình thì chẳng thể điều chỉnh được tình cảm đó.
Mềm yếu, thiếu tự tin và quá mơ mộng...
Chỉ đơn giản, không có cảm giác với những người xung quanh!.
Vì sao thế? Vì sao con người ta lại có thể thay đổi nhanh tới vậy?.
Chỉ mới đây thôi, những cơn mưa lạnh, những quãng xa không ngăn nổi nỗi nhớ đó.
Giờ ngồi bên nhau mà dường như xa xôi tới thế...
Dòng người tấp lập tay trong tay khiến mình nhòa đi, im lặng và khẽ ngước nhìn theo.
Không còn dám chạm vào đôi tay đó vì cảm giác lạnh lẽo...
Anh nhìn về 1 nơi nào đó, nghĩ về 1 ai đó.
Còn mình...
Nhìn theo từng dòng người, và dường như chẳng thể nghĩ được gì.
Thời gian cứ trôi mà mình không thể làm 1 điều gì đó để nổ tung trái đất này...
Không thể òa khóc để nỗi buồn theo đó mà đi mất.

...
Nếu không thể cố gắng tại sao lại phải dằn vặt nhau?
Không phải mình ngốc nghếch tới mức không thể hiểu ra mọi chuyện.
Đơn giản vì mình muốn cho mình 1 cơ hội tìm lấy yêu thương đánh mất.
Vậy mà...sao dối nhau nhiều quá.
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#5
ước gì có thể bỏ dc ny
ty diễn ra trong sự suy nghĩ rối rắm
hp đã ko còn như xưa để vui cười mỗi lúc
1 cảm giác ko có tương lai cho tình yêu của mình
đôi khi gét bản thân đã yêu quá nhiều để giờ ko thể xa ng ấy
còn ng ấy xem mình ko phải là tất cả
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)