KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Định mệnh
#1
''Yêu là tìm được chính mình qua người khác''
Anh và em, chúng ta gặp nhau như một điều gì đó thật đặc biệt bởi cả hai đều trải qua những đau khổ, mất mát và bất hạnh trong tình yêu. Những mảnh vụn còn lại của một tình yêu tan vỡ khiến cả anh và em đều thấy tình yêu sao thật mong manh, dễ tan biến vào hư không và chẳng dễ dàng tìm lại được. Nhưng thật lạ! Chúng ta lại đến với nhau, tình cờ như một định mệnh, một điều kì diệu đã kết nối hai tâm hồn, có lẽ đây là một cơ hội và cũng là một điều may mắn.
Em vẫn nhớ lần đầu tiên chúng ta tranh luận, hay nói đúng hơn là một cuộc tranh cãi, và chúng ta vô tình làm tổn thương nhau để rồi cùng nói lời xin lỗi. Chúng ta xin lỗi vì đã để một sự bất đồng nhỏ nhặt khiến cả hai phải giận hờn vô lí.
Và từ đó, em chợt nhận ra mối quan hệ của chúng ta đã dần đi theo một con đường mới, một con đường chỉ có anh và em. Em đã hạnh phúc biết bao khi nhận ra điều đó, và trong em một niềm tin lại bắt đầu hình thành. Những mâu thuẫn, sóng gió của cuộc sống giúp chúng ta biết đón nhận những cơ hội đến với mình và biết cách gìn giữ chúng hơn bao giờ hết. Những cơ hội đó giúp mình hiểu nhau hơn phải không anh?
Nhìn mắt anh, em biết anh yêu em nhiều lắm và em thật hạnh phúc khi biết điều đó. Em cũng thế, không thể nói hết những điều dành cho anh, đó không chỉ là cuộc sống của em mà còn cả suy nghĩ và tâm hồn em. Cảm xúc luôn là điều khó thể hiện, nhưng mỗi ngày em đều cố gắng để những giây phút còn được bên nhau là vĩnh cửu với thời gian.
Kể từ giây phút đó, em biết rằng em đã tìm được người cùng chia sẻ những buồn vui của cuộc sống, những ngày sóng gió cũng như những lúc êm đềm. Và bởi vì định mệnh đã trao anh cho em, Vì tình yêu mà chúng ta đã lựa chọn, cả anh và em sẽ cùng nhau đi hết quãng đường còn lại của cuộc sống, với nhau.
Theo A Special Thought
Reply
#2
Deu 1 chiều hướng lôi ta đi nhưng chưa biết đi về đâu
Reply
#3
(18/10/10, 14:09)kinhtim Wrote: ''Yêu là tìm được chính mình qua người khác''
Anh và em, chúng ta gặp nhau như một điều gì đó thật đặc biệt bởi cả hai đều trải qua những đau khổ, mất mát và bất hạnh trong tình yêu. Những mảnh vụn còn lại của một tình yêu tan vỡ khiến cả anh và em đều thấy tình yêu sao thật mong manh, dễ tan biến vào hư không và chẳng dễ dàng tìm lại được. Nhưng thật lạ! Chũng ta lại đến với nhau, tình cờ như một định mệnh, một điều kì diệu đã kết nối hai tâm hồn, có lẽ đây là một cơ hội và cũng là một điều may mắn.
Em vẫn nhớ lần đầu tiên chúng ta tranh luận, hay nói đúng hơn là một cuộc tranh cãi, và chúng ta vô tình làm tổn thương nhau để rồi cùng nói lời xin lỗi. Chúng ta xin lỗi vì đã để một xự bất đồng nhỏ nhặt khiến cả hai phải giận hờn vô lí.
Và từ đó, em chợt nhận ra mối quan hệ của chúng ta đã dần đi theo một con đường mới, một con đường chỉ có anh và em. Em đã hạnh phúc biết bao khi nhận ra điều đó, và trong em một niềm tin lại bắt đầu hình thành. Những mâu thuẫn, sóng gió của cuộc sống giúp chúng ta biết đón nhận những cơ hội đến với mình và biết cách gìn giữ chúng hơn bao giờ hết. Những cơ hội đó giúp mình hiểu nhau hơn phải không anh?
Nhìn mắt anh, em biết anh yêu em nhiều lắm và em thật hạnh phúc khi biết điều đó. Em cũng thế, không thể nói hết những điều dành cho anh, đó không chỉ là cuộc sống của em mà còn cả suy nghĩ và tâm hồn em. Cảm xúc luôn là điều khó thể hiện, nhưng mỗi ngày em đều cố gắng đẻ những giây phút còn được bên nhau là vĩnh cửu với thời gian.
Kẻ từ giây phút đó, em biết rằng em đẫ tìm được người cùng chia sẻ những buồn vui của cuộc sống, những ngày sóng gió cũng như những lúc em đềm. Và bởi vì định mệnh đã trao anh cho em, Vì tình yêu mà chúng ta đã lựa chọn, cả anh và em sẽ cùng nhau đi hết quãng đường còn lại của cuộc sống, với nhau.
Theo A Special Thought
anh sẽ viết tiếp câu truyện này!
Deu

Bố dạy con trai trước khi lấy vợ

1. Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.



2. Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng – ngay cả trong khi nóng giận nhất.



3. Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.



4. Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó – trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.



5. Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng : Người bồ hiện tại yêu con mười phần,người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần,nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng,rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phầnnữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lí do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?



6. Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.



7. Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở,giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kêt nối họ – hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời.Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.



8. Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con.Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.



9. Bố bảo ” Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”.Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.



10. Bố bảo ” quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời – một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.



11. Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.



- Sưu tầm -
Reply
#4
Giờ thì mình tin vào định mệnh rùi đấy, cố mà đâu có được...về với cái hội của thằng bạn thui :))
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#5
(18/10/10, 14:09)kinhtim Wrote: ''Yêu là tìm được chính mình qua người khác''
Anh và em, chúng ta gặp nhau như một điều gì đó thật đặc biệt bởi cả hai đều trải qua những đau khổ, mất mát và bất hạnh trong tình yêu. Những mảnh vụn còn lại của một tình yêu tan vỡ khiến cả anh và em đều thấy tình yêu sao thật mong manh, dễ tan biến vào hư không và chẳng dễ dàng tìm lại được. Nhưng thật lạ! Chũng ta lại đến với nhau, tình cờ như một định mệnh, một điều kì diệu đã kết nối hai tâm hồn, có lẽ đây là một cơ hội và cũng là một điều may mắn.
Em vẫn nhớ lần đầu tiên chúng ta tranh luận, hay nói đúng hơn là một cuộc tranh cãi, và chúng ta vô tình làm tổn thương nhau để rồi cùng nói lời xin lỗi. Chúng ta xin lỗi vì đã để một xự bất đồng nhỏ nhặt khiến cả hai phải giận hờn vô lí.
Và từ đó, em chợt nhận ra mối quan hệ của chúng ta đã dần đi theo một con đường mới, một con đường chỉ có anh và em. Em đã hạnh phúc biết bao khi nhận ra điều đó, và trong em một niềm tin lại bắt đầu hình thành. Những mâu thuẫn, sóng gió của cuộc sống giúp chúng ta biết đón nhận những cơ hội đến với mình và biết cách gìn giữ chúng hơn bao giờ hết. Những cơ hội đó giúp mình hiểu nhau hơn phải không anh?
Nhìn mắt anh, em biết anh yêu em nhiều lắm và em thật hạnh phúc khi biết điều đó. Em cũng thế, không thể nói hết những điều dành cho anh, đó không chỉ là cuộc sống của em mà còn cả suy nghĩ và tâm hồn em. Cảm xúc luôn là điều khó thể hiện, nhưng mỗi ngày em đều cố gắng đẻ những giây phút còn được bên nhau là vĩnh cửu với thời gian.
Kẻ từ giây phút đó, em biết rằng em đẫ tìm được người cùng chia sẻ những buồn vui của cuộc sống, những ngày sóng gió cũng như những lúc em đềm. Và bởi vì định mệnh đã trao anh cho em, Vì tình yêu mà chúng ta đã lựa chọn, cả anh và em sẽ cùng nhau đi hết quãng đường còn lại của cuộc sống, với nhau.
Theo A Special Thought

...............Và rồi anh bắt đầu...cuối cùng anh lại kết thúc........
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#6
Giờ thì không còn gì cả, dường như mình vừa mất đi một thứ rất quý giá...Nó tới ngắn ngủi quá rồi lại tuột khỏi tay mình, giờ thì mình tin vào định mệnh thực sự. Dù có thế nào đi nữa em vẫn muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ tới bên anh, và anh có ghét em đi chăng nữa thì anh vẫn nằm ở đó- chiếm chọn trái tim em, một nơi rất sâu có lẽ sẽ không ai có thể thay thế...giờ thì em thấy nhạt nhòa, em muốn nói với anh lắm những điều đó nhưng em k nói được mà chắc anh cũng không muốn nghe. Cố gắng vun đắp tình yêu của mình và giờ em phải buông tay- Trò đùa của số phận sao!.
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply
#7
Có thể ai cũng cho em là người khá bình tĩnh trong mọi việc...tới bố mẹ còn nói...chắc nước phải tới chân mày mới chịu nhảy...
Nhưng cách mà trái tim em nó biểu hiện không phải là sự sục sôi ở biểu hiện bên ngoài..." im lặng" là cách em làm, nhưng em không ngừng suy nghĩ...cho dù đau khổ tới nhường nào thì em chỉ nghẹn lại và để cho nước mắt mình mặc sức dàn dụa...
Còn anh thì hơn cả mức tưởng tượng của em...anh im lặng và khiến người khác phải nghẹt thở trước sự im lặng đó của anh?.
Nên trước anh em không dám ưu tiên cho mình sự im lặng đó vì em hiểu...một người cương thì người còn lại phải mềm thế mới sống với nhau được!...
Nhưng em là một con bé rất dễ tủi thân và mềm yếu anh có biết không....Nhưng bên anh em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ hơn con người mình, vì áp lực của cuộc sống công việc nó đã lấy hết cả lí trí con người anh...Và em thì chả muốn làm cái bọc nặng khó chịu thêm nữa...
Nhiều lúc muốn mặc kệ đấy...nhưng rồi em lại thương anh hơn cái lòng tự ái đó của em!... Em muốn anh cảm thấy dễ chịu nhất mỗi khi được rời xa công việc...Nó thật khó khăn với em khi mà anh cứ như vậy...
Em cảm thấy mình như một cái bóng sau anh, và tất nhiên giống như một người vợ mà chẳng được xã hội công nhận..Anh cứ cố đẩy em ra xa cuộc sống của anh vì anh muốn tự lập, muốn không ai quản lí.
Không quan tâm thì lại bảo không quan tâm, quan tâm thì anh lại khó chịu...Nên em cứ im lặng mà dõi theo nhịp sống tấp lập nơi anh- không có em...
Những thứ đó là gì, cho tới giờ em cũng không thể biết...Nó cứ kéo mình xa nhau dần.
Để không có sự gò bó và nhàm chán chỉ có thể em có 1 cuộc sống riêng- anh có một cuộc sống riêng mới ổn anh nhỉ?
Nhưng mình yêu nhau mà đừng nhẫn tâm đẩy em xa ra tới mức,,,những tâm sự nhỏ nhặt nhất người anh đem tâm sự cũng không phải là em.. Đừng khiến mình phải sống bên lề cuộc sống của nhau mà không bằng một người xa lạ...
... Anh có cảm nhận được những suy nghĩ đó của em không?... Vì EM YÊU ANH ...và không muốn bị đẩy ra xa cuộc sống của người mình yêu....đó là điều không ai mong muốn!.
Còn em có cố thì cũng có lúc mệt mỏi mà.
...
Nhạt nhòa!...
[Image: c37b96b8.gif]
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)