KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Một bài thơ cho người yêu....
#31
Duyên tình con gái Bắc

Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
Thương lại bóng hình người năm năm trước...
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt !



Ta sẽ nhớ dặn dò lòng nên tha thiết
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
Nên hùng hộ để đợi giờ thua thiệt !



Nghe nói em vừa thi rớt Luật
Môi trâm anh tàn héo nụ-xa-vời
Mắt công nương thầm khép mộng-chân-trời
Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng !



(dù thật sự cũng đáng đời em lắm
rớt đi Duyên, rớt để thương người !;)
Ta -- thằng ôm hận tú tài đôi
Không biết tìm ai mà kể lể



Chim lớn thôi đành cam rớt lê.
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh !
Nếu vì em mà ta phải điên tình
Cơn giận dữ đã tận cùng mê muội



Thì đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối
Tay tre khô mối mọt ăn luồn
Dễ gãy dòn miểng vụn tả tơi xương
Khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu !



Em chẳng bao giờ rung động cũ
Ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu
Nên trở về như một con sâu
Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm



Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
Lá xanh em chưa dấu lở loang nào
Ðể ta còn thi sĩ nhất loài sâu
Nhìn lá nõn, tiếc, thèm...đâu dám cắn !



Nếu vì em mà thiên tài chán sống
Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời !
IT IS MY LIFE
Reply
#32
Ở Một Nơi Núi Thò Chân Xuống Biển

(For someone....................)


Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi
IT IS MY LIFE
Reply
#33
BÀI HỌC TỪ SÓNG


Phải như sóng bơi cùng anh nắng lóa
mới biết có anh trong biển khó nhường bao

Phải như sóng dám đập đầu vào đá
mới biết yêu anh đau đớn làm sao

Phải như sóng dầm chìm mình biển cả
mới biết môi hôn muối mặn thật lâu

Phải như sóng thoắt lật thuyền ngay đó
mới biết yêu anh phải liều lĩnh đến đâu

Phải như sóng bạc đầu thương nhớ
mới biết yêu anh đến dại cuồng cho xứng với đại dương và mây cao.

IT IS MY LIFE
Reply
#34
Chờ mưa

Thương Biền

Anh chờ mưa. Em chờ ai?
Con đường hai ngả chạy dài xa xăm
Mưa đi. Mưa đứng. Mưa nằm
Âm thanh khoan nhặt đang gần lại xa
Làn gió thổi, đám mây qua
Mưa thôi nức nỡ sao ta vẫn chờ?
IT IS MY LIFE
Reply
#35
Những điều em có


Em sẽ có một đám mây
Cài lên đầu, nhẹ nhàng áp vào mái tóc
Em sẽ bồng bềnh dạo bước
Qua những câu chuyện cổ thần tiên

Em sẽ có một đôi mắt thật hiền
Để bước qua nỗi buồn vu vơ được mất
Em sẽ không còn một mình ngồi khóc
Vì khi mở mắt ra em sẽ có tất cả là bầu trời!

Khi em có nụ cười
Hạnh phúc sẽ ở lại trên môi
IT IS MY LIFE
Reply
#36
Ngọn dừa bóng đổ mái tranh
Thong dong em mới hỏi anh đôi lời
Ai làm cho ánh trăng rơi
Cho mây lơ lửng, cho trời lọ lem
Ai làm anh phải xa em
Cho cây xa cội, cho đêm xa ngày

IT IS MY LIFE
Reply
#37
Nếu

Nếu yêu em anh đừng tặng hoa hồng
(Dẫu nghi thức ấy gần như bắt buộc)
Vì em sợ nụ hoa hồng báo trước
Sự chóng tàn với gai nhọn đau thương

Nếu yêu em xin anh đừng buồn
Em sẽ tránh mặt những cuộc vui cùng bè bạn
Anh có hiểu điều em đang khao khát
Chỉ một chút dịu dàng làm nước mắt rưng rưng....

Nếu yêu em anh sẽ không chịu nổi tính vô chừng
Khi buổi sáng có những niềm vui bất chợt
Để hoàng hôn lại buồn muồn khóc
Em một mình cảm nhận hết cô đơn...

Nếu yêu em xin anh chớ giận hờn
Em có nguyên tắc sống và những điều không thể
Đừng trách em quá khắt khe
Tình yêu cũng rất cần luật lệ.

Và nếu yêu em anh đừng vội hẹn thề
Bởi ngày nay ta không thể viết tiếp "Rômeo và Juliet"
Cũng chẳng có quyền đem cái chết
Biến tình yêu thành chuyện tang thương.

Em chỉ muốn cùng anh đi chung một con đường
KHÔNG chấp nhận một dấu chân nào khác
Để hương tình yêu trọn đời không pha tạp
Không có hoa hồng chỉ hương tóc em bay...
IT IS MY LIFE
Reply
#38
Phố cũ

Ngập ngừng đi về trên phố
Ngỡ được gặp lại chính mình
Ngược đường bóng ai lướt vội
Vô tình, làm trái tim đau
Đường về mùi hương rất lạ
Thương yêu một thủa xa vời
Giữa thu nghe lòng băng giá
Mặc chiều
sương giăng chơi vơi...

Giờ không về trên lối cũ
Sợ gặp lại bóng hình xưa
Sợ chiều buông tím sẫm
Sợ cả một tiếng chim gù....
IT IS MY LIFE
Reply
#39
Nghe mưa về trên phố
Anh đi về bên người
Em nghe từng câu hát
Giọt buồn ướt bờ mi..."
IT IS MY LIFE
Reply
#40
Tay em cầm một bông hồng
đẹp tươi như thể... trắng trong như là
Sao anh như thấy thừa ra
Hoặc bông hồng ấy, hoặc là chính em.
__________________
IT IS MY LIFE
Reply
#41
NGÃ RẼ ÂN TÌNH

Ngã rẽ ân tình... ta mất nhau
Còn đâu lưu luyến thuở ban đầu
Anh đi xa vắng tìm quên lãng
Em khóc ân tình lắm bễ dâu

Một thuở chia xa lắm ngậm ngùi
Anh đi phương ấy có gì vui
Riêng em ray rứt niềm mong nhớ
Đêm vắng canh tàn tôi với tôi

Lặng lẽ mình em trên phố buồn
Chiều thu lá đổ giọt mưa tuôn
Nhớ người xưa cũ lòng đau xót
Ai biết tâm tư lắm muộn phiền

Xa vắng lâu rồi anh biết không
Đường đời hai lối chẳng trông mong
Nhưng sao lòng vẫn hoài mong nhớ
Tình đã xa rồi sao cứ thương

Tóc đã úa mầu môi đắng cay
Bao năm xa vắng ngút ngàn bay
Cuộc đời ngã rẽ ..mình hai lối
Sao nhớ nhau hoài ..chẳng nhạt phai
IT IS MY LIFE
Reply
#42
LÁ RỤNG
Những chiếc lá vàng rơi buồn bã
Với thiên nhiên không mới lạ điều này
Em đừng thương ,đừng tiếc cây rụng lá
Hãy thương người yêu em thế lâu nay.

Em đừng trách tuyết sương và gió thổi
Cứ mặc cây trần trụi đứng bên đường
Vì không lẽ có người nào có lỗi
Khi đông về làm rụng lá hàng dương?
IT IS MY LIFE
Reply
#43
CON ĐƯỜNG
(4 u)

Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây nay đã lớn lên
Vươn cành lá để êm đềm chạm nhau
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài
Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu
IT IS MY LIFE
Reply
#44
Có Khi Nào

Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu
IT IS MY LIFE
Reply
#45
YÊU NHAU LÀ THƯƠNG NHỚ THẾ NÀY SAO?

Anh có em,anh quen có em rồi
Giờ quạnh vắng ngôi nhà vô nghĩa quá
Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa
Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn

Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng
Phố vẫn phố người đi như nước chảy
Anh chẳng biết rẽ lối nào cho phải
Thôi đành về...
Trang sách lại buồn hơn!

Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đen
Bờ vai trắng như còn rung nhịp thở
Nếu em biết nỗi lòng ta mong nhớ
Có hoá thành cô tấm để kề bên?

Bạn đôi lần thoáng nhắc đến tên em
Anh mấy lượt toan theo đường lông ngỗng
Anh đã thấy xa nhau ngày hoá tháng
Em làm sao qua được biệt li này

Câu thơ anh em không thể cầm tay
Nên giai điệu cứ dội về thảng thốt
Đám mây kéo những chân trời sốt ruột
Yêu nhau là thương nhớ thế này sao?
IT IS MY LIFE
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)