KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Những truyện tình cóp nhặt trên mạng
#16
Ký ức tình yêu

Nguyễn Thị Việt Nga



"Anh có yêu em không?” “Có”. “Yêu như thế nào?” Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối: “Thì... cũng như mọi người YÊU NHAU”. VÂN ĐỎNG ĐẢNH: “Ứ, Ứ CẦN ANH NÓI thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn), cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.


Ừ NHỈ, TẠI SAO NHỮNG KỲ NGHỈ NGƠI LẠI CỨ gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng. Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau, tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi, Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...


Chiều nắng nhạt dần và gió lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn dài “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...


...Linh chưa kịp bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh... Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần. Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...


“Anh xem em mặc áo dài màu này có hợp không?” Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù “Ðẹp lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi “Nhưng mà tại sao mới được chứ. Sao ANH GÀN THẾ? HAY ANH KHÔNG KHIẾN EM THÌ TỰ ANH ĐI MUA CŨNG ĐƯỢC. Ừ, MÀ CHƯA BAO GIỜ EM THẤY ANH DÙNG CAVAT”. ĐƠN GIẢN THẾ MÀ cũng giận nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi “Tại sao” mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùisoa thêu...


Trong suốt thời gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới, Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm, Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn, ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của tất cả thế gian này cộng lại...


Không phải Vân không biết trước cô, Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi, mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa: “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.


... Linh bảo: “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích. Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi: “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận, về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.


Duy lại đến tìm Vân như sau hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với em mà anh chỉ nghĩ ĐẾN CHỊ LINH...”. DUY CẮN MÔI ĐỘT NGỘT “Ừ! ANH YÊU Linh và yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc áo xanh, Linh thường đi thong thả...


Nguyễn Thị Việt Nga

[i]Trong mỗi chúng ta, mỗi một kí ức đẹp ta thường cất giữ và khó mà quên. Đó là điều hiển nhiên huống chi là kí ức về người chết, nó còn là sự thiêng liêng là sự tưởng niệm về người đã chết đôi khi nó còn là sự khắc khoải tiếc nuối k nguôi. Vậy thì trong câu chuyện trên ai đúng ai sai, ai có lỗi ai k có lỗi? Thực sự thì chẳng ai có lỗi cả, tất cả đều rất đáng thương.
Linh, một cô gái trẻ đang hạnh phúc tự dưng bị cướp đi quyền sống tất nhiên là chẳng ai muốn điều đó xảy ra. Suy cho cùng thì cô bất hạnh hơn là đáng thương.
Nhưng rồi sao, cái chết của cô để lại cho Duy 1 vết thương lòng sâu sắc. Thật khó để có thể yêu sâu đậm 1 người, và còn khó hơn khi đã có trong tay rồi mà còn để mất. Sự đau khổ tiếc nuối của Duy là điều dễ hiểu. Rất ít người có thể vượt qua chuyện này, thậm chí có những người lãnh cảm và k thể yêu 1 ai khác, bởi vì trái tim họ k thể mở cửa để đón thêm ai nữa, cánh cửa trái tim thông với cảnh cửa tâm hồn đc họ đóng lại mãi mãi. Một phần vì yêu, 1 phần vì cảm thấy có lỗi khi mình hưởng hạnh phúc 1 mình. Còn Duy, D đã mở cửa đc trái tim mình lần nữa. Nhưng điều tôi thực sự băn khoăn về điều này vì Vân cô gái này quá giống Linh. Tôi tự hỏi D thật sự yêu cô gái này hay D chịu mở cửa trái tim mình vì cô ấy quá giống Linh, và Vân có thể phần nào bù lấp chỗ trống và nỗi nhớ Linh trong Duy? Có lẽ đến chính bản thân nhân vật cũng k thể tự trả lời đc. Tôi k nói D k yêu Vân thật lòng, nhưng liệu Duy có yêu Vân nếu Vân k giống Linh k? Rồi thay vì thông cảm và chia se dần dần V làm D thấy mệt mỏi khi nỗi đau nỗi nhớ về Linh cứ bị Vân lôi ra rồi giày vò D. K động đến chưa chắc nó đã nguôi ngoai , Vân càng hồ nghi về tình yêu của D lại càng làm cho tình cảm của D đối với L bùng lên mãnh liệt hơn. Tình yêu D dành cho V dần dần phai nhạt khi V càng ngày càng dồn D đến chân tường và sự so sánh về V và L càng rõ trong đầu D. Rõ ràng là k ai bằng L của D, điều đó đồng nghĩa với việc trong D L vẫn là nhất, D vẫn còn yêu L mãi mãi yêu.
Còn Vân. Cô đã mở đc cảnh cửa trái tim D. Nhưng trong thâm tâm cô biết rằng D vẫn k dành hết tâm trí để yêu mình, rằng 1 phàn trái tim anh vẫn đang hướng về nơi nào xa xôi lắm. Vì là người đến sau nên V chấp nhận chuyện đó và vẫn tin rằng 1 ngày nào đó D sẽ toàn tâm toàn ý yêu minh. Nhưng rồi dần dần sự tò mò về người con gái mà D vẫn thương nhớ xiết bao ấy càng thôi thúc V muốn tìm hiểu về L. Và khi nghe D kể về L, V nhận ra rằng tình yêu mà D dành cho L quá lớn và điều đó làm V cảm thấy lo sợ. V bắt đầu hoài nghi về tình cảm của D <Còn nữa>...
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#17
Thấy giống giống với một truyện ngắn đã đọc... Chẳng trách được, vì hình như ai rơi vào hoàn cảnh đó cũng đều như vậy cả.


NGƯỢC SÁNG (t/giả: Trương Hồ Phương Nga)

10h rưỡi đêm. Phan về nhà vào cái giờ tương đối muộn. Gọi là tương đối vì vào giờ đó một bộ phận lớn cư dân thành phố đã chìm vào giấc ngủ, phần đa tuyệt đối các hộ gia đình đã then cài cửa chốt, nhưng thanh niên ở cùng lại chào Phan như sau:
- Ô, sớm thế. Có trục trặc kỹ thuật gì à?
- Con nhà lành, không về nhà sau 9h.
- Há há, thế chú đưa em nó về từ mấy giờ? Nhà em nó ở ngoại thành hay sao mà giờ này chú mới về?
- Đâu, 8 rưỡi em ý đứng dậy đi về, nhưng khăng khăng không chịu cho mình tháp tùng. Càng rảnh. Các em giờ tuy lắm vị nhưng chung quy cũng nhạt thếch.
- Chú cứ cay nghiệt thế, anh là anh không cổ xuý cho cái lối vơ đũa cả nắm thế đâu. – Tùng cố làm giọng kẻ cả khoái trí nhấn nhá từng từ, chọc vào thất bại hẹn hò lần thứ năm trong tháng của Phan. - Thế 8 rưỡi rồi chú làm gì mà giờ mới lết về đến nơi?
- Em vừa dắt được cái xe ra thì em Yến gọi điện rủ cà phê. Cái em mà mình gặp hôm sinh nhật em Tú ý.
- À, con bé xù mì chứ gì, nhớ rồi. Hờ, chú thế mà khá, đang định kiểm điểm giờ hoá ra lại phải tuyên dương chú à?! – Tùng vừa nói vừa vỗ đùi, hể hả nhìn công trình đào tạo hao tổn công sức của mình giờ đã gặt hái những kết quả đầu tiên. – Thế em Yến thế nào?
- Em Yến xinh, dáng chuẩn, sành điệu.
- Gì nữa?
- Hết rồi. Em ý nói chuyện nhạt phèo, nên em quyết định ngồi ngắm cho sướng mắt thôi, cho độc thoại. Mà nói say sưa cũng chả thèm để ý xem em có nghe không. Ngắm chán em về.
- Chú phũ quá. Không tốt! – Tùng lắc đầu và quay trở lại với cuốn sách dày bịch. Phan chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào phòng tắm.
Phan – 27 tuổi, chuyên gia thiết kế đồ hoạ, cao 1m84, không đẹp trai ngời ngời nhưng có một vẻ dễ gợi sự tin cậy. Tùng gọi đó là bộ mặt “lừa tình”.
Tùng – 30 tuổi, chuyên gia thiết kế website, 1m73, hào hoa phong nhã và hết sức đa tình, luôn tự hào về bề dày thành tích gom góp trong cả thời trai trẻ.
Tả như vậy xong, tôi phân vân không biết nên kể chuyện của ai trước. Không tự quyết định được, tôi mở list yahoo, chọn đại một người, rồi hỏi họ họ muốn nghe về ai hơn. Người đó chọn Phan – vậy nên bây giờ tôi kể về Phan.
Mối tình đầu đôi khi đủ sâu sắc và day dứt đến mức làm người ta chai sạn. Phan yêu một người học dưới mình 3 khoá. Yêu Nghi bắt đầu từ những vệt màu thăm thẳm trong những thiết kế, một sự ăn khớp về phong cách cho đến cảm nhận. Có những buổi đăm chiêu cạn cảm hứng, Nghi đến, mở toang rèm cho nắng tràn vào. Rồi cô quay lại cười, hiền hơn cả nắng chiều. Trên cái nền nghi ngút ánh sáng đó, cô lấy tay vạch vào không trung những ý tưởng. Đôi khi chúng hình vuông, đôi khi ngoằn ngoèo, có lần chỉ đơn giản là trái tim và một nụ hôn gió. Phan yêu tất cả những điều đó, yêu một cách dữ dội như sóng ngầm dưới đại dương tưởng chừng hiền hoà.
Nghi không tạm biệt Phan khi ra đi. Cũng không nhắn nhủ gì. Cô chỉ đơn giản là đi ra phố, đi qua ngã tư đúng vào lúc có tay taxi mải nói điện thoại vượt đèn đỏ. Cô ngã khuỵu ngay giữa phố trong một buổi chiều không có nắng. Đơn giản vậy thôi. Người qua đường xúm lại xem công an giao thông đo đạc, tặc lưỡi đi về rồi quên luôn, còn Phan thì mất Nghi mãi mãi.
Cái gì còn dang dở, mà về bản chất lại đẹp thì dễ trở thành ám ảnh. Phan khoá mình vào thế giới đồ hoạ. Thiết kế của anh dần thiên về những gam màu tối. Phan dần nổi danh với phong cách sắp xếp bố cục ngược sáng. Hình ảnh Nghi quay lưng về phía nắng hằn sâu đến mức Phan chỉ cần nhắm mắt lại cũng thấy rõ mồn một… Khách hàng xuất hiện nhiều hơn. Họ thích cái khao khát mãnh liệt trong từng tác phẩm của Phan. Họ hài lòng đơn giản vì không nhìn thấy trong đó sự u uất.
Vết thương nào cũng liền miệng, chỉ khác ở kích cỡ vết sẹo. Tâm trí vốn luôn khéo léo biết xếp những kỷ niệm vào một góc khuất. Đi qua nỗi đau, Phan quay về với cuộc sống, lại nói cười. Cũng không khác gì ngày trước, chỉ là xuất hiện nhiều hơn những khoảnh khắc trầm ngâm. Hình ảnh của Nghi vẫn vẹn nguyên, nụ cười của cô nhắc anh nhớ anh phải sống tốt, vì chắc chắn là cô muốn vậy. 3 năm trôi qua, người xung quanh quên đi sự có măt của Nghi trong một giai đoạn nào đó của cuộc đời anh. Họ giới thiệu cho anh những cô gái khác. Phan uống café cùng họ, đi dạo cùng họ, xem phim cùng họ, chat đến sáng với họ, cho họ xem những tác phẩm của anh. Và lần nào cũng vậy, sau khi chia tay họ, anh lại nghĩ đến những ngày xưa với Nghi.
Có những cô gái gây được thiện cảm nơi anh, anh mời họ về nhà chơi. Lúc nào cũng đóng rèm và bật điện trong phòng dù trời sáng choang, nhưng chẳng có cô nào thắc mắc. Các cô chỉ mải cười điệu đàng và duyên dáng hết sức có thể. Duy nhất một lần một cô gái bước ra mở rèm khiến Phan giật mình, nhưng cô ấy chỉ nhìn ra đường và bảo:”Nhà anh hướng ra đường ồn nhỉ!”, rồi đóng rèm lại.
Dần dần anh chán họ, và làm họ phát chán. Cứ như thế đến tận bây giờ. Anh không từ chối hẹn hò, nhưng gặp ai cũng chỉ tìm bóng dáng Nghi. Anh biết như vậy là không tốt, là vô lý, nhưng anh không thể làm khác.
Đồng nghiệp mới xuất hiện đi kèm sự nhộn nhịp đôi khi mang tính hỗn loạn. Tùng ở trọ một mình nên Phan rủ anh đến ở cùng. Tùng không biết gì về Nghi cả, vì Phan không nói bao giờ, vì cả sự lãng quên của thiên hạ. Trong mắt Tùng Phan là một tay thiết kế giỏi, mỗi tội nhát gái và không có chút kiến thức nào về nghệ thuật cưa cẩm. Phan kết thân với Tùng vì ngoài Nghi ra, Tùng là người thứ hai có thể cảm sâu sắc những gì Phan gửi trong những mảng màu, là người duy nhất nói với anh: “Chú làm thì đẹp, nhưng u uất kiểu gì ý, anh chả thích!”.
Tùng có người yêu xinh ngả đất nghiêng trời. Hạnh nổi tiếng kiêu kỳ lại đổ cái chất lãng tử nghệ sĩ của anh. Anh tự đánh guitar, thu lại rồi gửi tặng cô mỗi tối một bản. Hai tuần thì thành đôi – thiên hạ lác mắt. Nhưng cái gì cũng có giá của nó, đến thuốc còn có tác dụng phụ. Người nghệ sĩ thì tâm hồn mong manh, dễ xao nhãng, dễ ngả nghiêng và thừa mứa rung động. Tùng vẫn làm quen với những cô gái khác. Tối tối vẫn gửi nhạc cho họ, quan tâm đến bữa ăn giấc ngủ của họ, tỏ ra bồn chồn những lúc họ ốm đau. Hạnh giận dữ, phiền não và tiều tuỵ. Cái gì của mình rồi thì không đắt nữa, Tùng lai say sưa vụng trộm tìm thêm cảm xúc. Hạnh bỏ đi sau một cơn giận điên đảo đập tan nát mối tình và tất cả những gì tốt đẹp. Tùng hút thuốc liên tục, không nói không rằng. Nhưng ba ngày sau Phan lại thấy Tùng gửi nhạc cho người con gái khác.
Tùng thích dắt Phan đi đây đó, giảng giải cho anh về tâm lý phụ nữ và những chiêu cơ bản để gây tương tư. Nhiều khi Tùng giả giọng Phan gọi em nào đó hẹn hò, rồi hể hả nhìn Phan đi đến chỗ hẹn với một bồ kiến thức mà Tùng trang bị. Thế nhưng anh không thể hiểu tại sao Phan không bao giờ hẹn hò được với một cô gái quá 3 lần. Phan thậm chí cũng chẳng lấy gì làm buồn phiên vì điều đó. Tùng đành rút ra kết luận Phan không có năng khiếu cưa cẩm, sẽ phải đào tạo lâu.
Phan nhâm nhi cốc café, kết thúc bữa trưa. Tiếng con gái từ bàn bên cạnh nghe quen quen. Anh quay lại thấy một cô gái đeo kính cận đang ngồi chăm chú lắng nghe một cô khác nói. Cô kia ngồi quay lưng lại nên anh không nhìn được mặt.
- Hôm vừa rồi nghe lời mày, tao nhận lời một tên đi ăn tối. Cái tên thiết kế đồ hoạ ý.
Phan hơi giật mình.
- Thế nào, đẹp trai không?
- Bình thường, trông dễ gần. Cao lắm, cứ như chuẩn bị cắm vào trần nhà.
- Kể tiếp đi.
- Ngớ ngẩn lắm. Hắn cho tao xem một tập thiết kế hắn làm, xem xong tao chả biết nhận xét gì. Hắn cũng chẳng gợi chuyện gì để nói. À ơi mấy câu tao khen nhạc hay quá, có nhạc sống mà mày, xong tao cắm đầu giả vờ nghe nhạc. Hẹn từ 7h, đến 8h30 tao té, tao bảo nhà tao hay lo nên phải về trước 9h. Gọi cho mày không được cuối cùng tao đi xem phim một mình.
- Thảm thế. Mà sao mày không biết nhận xét gì, mày mê ba cái đó lắm mà.
- Thì bởi mê nên mới hẹn anh thiết kế. Nhưng tao không mê nổi mấy tấm đó, chẳng nhẽ mới gặp đã chê bai tè le, thôi tao im cho lành.
- Kém thế cơ à?
- Không. Đẹp mới buồn cười. Nhưng tao nhìn vào tao thấy lạnh, thấy tuyệt vọng mờ mịt. Mấy bức đó làm tao thấy không thoải mái. Tao không phải dân trong nghề, tao chỉ đơn giản thích ngắm thôi, mà đã không thích thì không khen được kể cả là đẹp. Tao không thể nói “anh ơi, thiết kế của anh đẹp nhưng sặc mùi u uất, em không mê được!”.
Câu nói đó kết thúc mang theo tràng cười của cô gái đeo kính cận và một luồng điện chạy dọc sống lưng Phan. Hai cô gái đã chuyển sang những chuyện khác. Một lát sau họ đứng dậy ra về. Phan vẫn ngồi yên tại chỗ nhìn những viên đá tan chảy hoàn toàn trong ly café.

Tùng ngạc nhiên xem đi xem lại 3 bản thiết kế mới nhất của Phan.
- Ơ chuyển gam hết rồi này! Ơ không dùng màu tối nữa à? Cách mạng phong cách à? Hờ, mặc dù chú còn hơi non với thể loại này, nhưng anh thích hơn cả mấy kiệt tác xám xịt của chú đấy. Nhìn thế này thấy yêu đời hẳn!
Mất 3 tuần Phan mới hẹn được Ngọc. Tùng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi lần đầu tiên thấy Phan chủ động kiên trì mời một cô gái. Anh cố tìm hiểu xem cô Ngọc này có gì đặc biệt, nhưng thông tin anh có được chẳng nói lên điều gì: sinh viên ngân hàng năm thứ 4, nhan sắc trung bình, nhà mặt ngõ, bố không rõ làm gì. Chẳng có cơ sở gì để kết luận. Tùng đành phán đại: “Chú em rồi cũng đến lúc biết khát tình!”.
Phan hối hả chạy vào quán, muộn mất 15 phút. Phàm mang tiếng nam nhi đại trượng phu mà lại để con gái phải đợi, rõ mất mặt. Ngọc đang ngồi đọc một cuốn sách, cô ngước lên và mỉm cười với Phan. Anh ngượng nghịu ngồi xuống, gọi một ly café đá theo thói quen.
- Cảm ơn vì đã đợi anh.
- Tại sao không phải xin lỗi vì đã để em phải đợi? – Ngọc cười, thắc mắc vì câu mở đầu không theo mẫu của Phan.
Phan mở túi, chìa ba bản thiết kế cho Ngọc, hồi hộp nhìn cô trải cả ba ra bàn.
- Mới làm, tự nhiên muốn cho ai đó xem, thế là nghĩ đến em.
Ngọc ngẩng lên nhìn Phan nhíu mày rồi cúi xuống xem tiếp. Một lúc sau cô nói:
- Màu nhạt mà tươi sáng, trông thật tinh khôi và mới mẻ, khác hẳn lần trước. Anh nhiều phong cách nhỉ, tuyệt vọng cũng có mà hy vọng cũng có – rồi cô cười hì hì ngượng nghịu, kiểu xin lỗi vì múa rìu qua mắt thợ.
Có gì đó trong Phan như vừa được cất xuống. Anh nén tiếng thở phào, nén cả cảm giác cuồn cuộn muốn thử nghiệm thêm và thêm nữa. Bỗng thấy như chiếc xe không phanh trượt dài trong cảm xúc của hoài niệm.
Từ sau hôm đó Tùng thấy Phan ngồi miệt mài với những tác phẩm mới, sự đăm chiêu vô hồn khi tác nghiệp bỗng đổi chỗ cho một nỗi hồ hởi hăng say. Vẫn có những bố cục ngược sáng, nhưng cô quạnh và đơn độc trong đó đã biến mất, trả lại nồng nàn và đam mê. Phan có hẹn vào buổi tối nhiều dần, nhưng lúc nào cũng đúng 9h30 có mặt ở nhà. Mỗi lần như vậy, Tùng lại gật gù: “Nó đi hẹn hò với con nhà lành”. Tùng bây giờ thất nghiệp, vì Phan chẳng cần quân sư kiêm mối lái viên nữa. Mất đi một thú vui tao nhã có vẻ khiến Tùng bực dọc được vài ngày, thế nhưng anh luôn biết cách lấp đầy thời gian trống bằng cách tăng thêm lượng những mối quan hệ nửa vời chưa bao giờ thay đổi về chất.
Sau 2 tháng Phan mời Ngọc đến nhà chơi vào một chiều nắng. Phan đợi mãi cái nắng này, cái nắng không gay gắt khiến người ta chạy trốn mà mơn trớn thành phố bằng một sắc vàng rực rỡ hiếm hoi. Lần này khác mọi lần, Phan vô cùng phân vân có nên bật điện và đóng rèm, dàn cảnh như anh vẫn làm hay không. Những lần trước, mỗi khi làm như vậy, nhận được kết quả của phép thử xong đọng lại trong anh luôn là sự trống rỗng, nỗi chán chường, mệt mỏi và công kích bản thân “Thử làm gì? Bao nhiêu lần rồi có được tích sự gì đâu? Chẳng ai như em hết, có thử hết phụ nữ trên hành tinh cũng không có! Mà mày có đủ sức thử hết không? Lập dị, ngu xuẩn…”. Ấy rồi vẫn thử… chỉ có lần này bỗng nhiên phân vân! Bởi đã từ rất lâu mới có lại cảm giác mong chờ một người, nhớ nhung một người, và cả cảm giác thời gian như bốc hơi trong chớp mắt mỗi lúc bên người đó…
Ngọc bước vào căn phòng có phần lộn xộn, dù hai thanh niên tài cao chí lớn đã mất cả buôi sáng để dọn dẹp sắp xếp bằng tất cả sự nhiệt huyết vụng về của mình. Phan mang lên hai cốc nước, thấy Ngọc ngồi xem tập thiết kế của mình. Nhìn ra cửa sổ kín rèm, nỗi thất vọng ở đâu tự nhiên cuộn đến. Ngọc đón cốc nước trong tay anh, hình như không nhận ra nét gượng xuất hiện đột ngột nơi khoé miệng Phan… Chiều trôi qua êm ả ngoài cửa sổ và dậy sóng trong lòng anh.
Phan đưa Ngọc đi ăn tối, lắng nghe cô kể một câu chuyện cười mà trước đây Nghi đã từng kể. Nghi cũng y hệt như thế, chưa kể hết đã ngặt nghẽo cười đến không thể kể tiếp. Anh ít khi cười vì những câu chuyện của cô, mà cười vì cái vẻ hồn nhiên rất ngố, giống như Ngọc lúc này, cười đến cứ như bị tắc thở. Phan vẫn ở trên vỉa hè, Ngọc đi trước anh chỉ hai bước khi cô thở phào vì dứt được tràng cười, bước một chân xuống lòng đường và chiếc xe máy của hai thằng choai choai lao tới như viên đạn. Phan hốt hoảng kéo giật cô lại, ôm ghì cô vào lòng, đất trời chao đảo… Ngày xưa, anh chưa bao giờ sợ mất Nghi, nên cả cuộc đời anh chưa nếm trải cảm giác sợ hãi mất một người đến tê dại như thời khắc đó.
***
Tùng mang thiệp cưới đặt trước mặt Phan, làm bộ mặt Phan bỗng chốc cứng đờ như vô ý hậu đậu nuốt mất lưỡi. Tùng cười khẩy:
- Chú không phải mỉa anh kiểu đấy. Chán đa tình rồi thì anh tu, hưởng thú điền gia thê tử nho nhã.
- Chưa lấy vợ đã xổ Hán Việt. Tình trường sắp mất đi hào kiệt rồi. Để xem em nào mà công lực phi phàm thế này.
Phan mở thiệp ra đọc. Tên cô dâu lạ hoắc.
- Mối tình đầu. Hết đại học thì đi du học, rồi lấy chồng tây, rồi chia tay chồng tây. Giờ về tắm ao nhà anh.
Phan ngỡ ngàng nhìn Tùng. Ánh mắt hạnh phúc của gã Casanova chẳng ăn nhập gì với giọng kể đều đều, tưng tửng. Hoá ra Phan cũng chưa bao giờ biết rõ về Tùng.
- Thế cho nên em Ngọc ra trường chú trói lại ngay, chứ trình của chú, gặp cảnh như anh chỉ có ngáp.
Ngọc đã ở bên Phan một năm, đã không cần phải về nhà trước 9h, nhưng cô chưa một lần đón nắng vào căn phòng đó. Cảm xúc cũng lả lơi và đỏng đảnh, nhạt phai theo những chiều chỉ có không gian của ánh đèn điện, theo những cung bậc của ích kỷ và cố chấp mà ngay cả việc tự trách bản thân cũng không cứu vãn được nhiều.
Phan nhận được thư Ngọc đúng ngày cưới Tùng. Thời buổi này vẫn có người viết thư tay cho một người ở cùng thành phố, nhà chỉ cách nhau 15 phút xe máy đường thông.
Lần đầu gặp anh, em không hề nghĩ em sẽ hẹn hò với một người tẻ nhạt như vâỵ lần thứ 2.
Lần thứ hai gặp anh, em không hề nghĩ em sẽ rung động với một người không biết xin lỗi khi đến muộn.
Lần thứ ba, em biết mình sẽ yêu, sẽ rất yêu!
Lần đầu đến nhà anh, em thấy ngột ngạt. Không phải vì đống sách báo dưới bàn anh, không phải vì chồng đĩa ném vội vào ngăn tủ… Nhưng lúc đó, em là khách, và biết ngại.
Lần thứ hai đến nhà anh, kỷ niệm một tháng bên nhau, một tháng duy nhất tâm hồn em trọn vẹn trong yêu. Trong lúc đợi anh đi ra ngoài mua bánh, việc đầu tiên em làm là mở toang rèm cửa, định đợi anh về sẽ nói cho anh biết “tác dụng của ánh sáng tự nhiên”, đâu biết rằng anh rõ hơn ai hết… Anh có nhớ không, em đã khóc và nói rằng vì quá xúc động và hạnh phúc, nhưng thực ra, đó là vì em biết trái tim anh có em vẫn không đầy. Nhật ký của anh, lẽ ra đừng nên để chỏng chơ như thế…
Một năm trôi qua, em không làm điều anh mong muốn, làm ngược lại với hành động đáng lý phải có của em, chỉ để tình yêu của em đừng quá chới với nhỏ nhoi trong anh đến vậy. Nhưng bây giờ em phải dừng lại, vì em đã quá mỏi mệt để lấp đầy một khoảng không kín bưng.
Em có yêu anh cạn kiệt đến mấy cũng không mang Nghi về lại cho anh được, vì vậy em dừng lại, đứng sang bên cạnh cuộc đời anh.
Ngọc
Phan thừ người ra. Đầu óc trống rỗng. Tùng phải gọi đến lần thứ 3 anh mới giật mình đứng dậy, gia nhập đoàn đại biểu họ nhà trai.
Dù chia tay Ngọc nhẹ nhàng nhưng vẫn có cái gì đó như gáo nước lạnh dội vào cuộc đời Phan. Anh ngạc nhiên thấy mình không luyến tiếc, nhận ra lại có những nỗi buồn khiến người ta thanh thản, bỗng chốc chiêm nghiệm cuộc đời bớt vị kỷ.
Không còn những cuộc hẹn vụ mùa, không còn những phép thử dằn vặt. Nghi là khởi đầu, Ngọc là kết thúc cho một thời yêu đầy góc cạnh, chai lỳ và đau. Phan bỗng làm được việc mà trước đây vẫn ngỡ là không tưởng: đặt xuống một bên gánh nặng của hoài niệm về Nghi. Có những gò đất trên đường đi người ta cứ nghĩ là cao lắm, chỉ vì chưa một lần dám thử vượt qua.
Một người trong bố cục ngược sáng, nếu quay lưng về mặt trời sẽ đem đến một không gian của đơn độc, chơ vơ, còn nếu quay mặt về phía mặt trời, sẽ thấy niềm tin trong cả một trời ánh sáng. Quan trọng là người đó nhìn đi đâu.
Em vẫn như ngày xưa
Reply
#18
Hỏi: Em là mối tình thứ mấy của anh?
Đáp: Không phải là đầu tiên, chưa chắc là cuối cùng, và dĩ nhiên không phải là “duy nhất”. Nhưng là mãi mãi.

H: Tại sao anh yêu em?
Đ: Nếu biết tại sao thì anh đã biết cách ngừng yêu em rồi.

H: Anh có phải là người chung thủy không?
Đ: Không. Nếu chung thủy anh đã không phản bội lại người phụ nữ từng là duy nhất của đời anh để quay sang yêu em.

H: (nghẹn ngào)
Đ: Mẹ anh.

H: Nếu em không xinh/ giỏi…. như bây giờ liệu anh có yêu em không?
Đ: Không. Lúc đó em đâu còn là em nữa.

H: Em sẽ nhận lời yêu anh nếu anh dám nhảy xuống hồ này vì em?
Đ: Không. Anh đâu có muốn em yêu một thằng ngu.

H: Không biết sau này anh hay em chết trước nhỉ?!
Đ: Hy vọng là em. Anh không muốn em phải chịu đựng cảm giác đau khổ khi phải sống một mình trên đời này.

H: Bạn bè anh có ủng hộ chúng ta quen nhau không?
Đ: Dĩ nhiên là không. Yêu em, anh không còn tâm trí và thời gian để dành cho bạn bè nữa.

H: Trước đây anh có từng nghĩ sẽ yêu một người như em không?
Đ: Không. Anh thậm chí không dám nghĩ đến điều cao xa như thế.

H: Anh ghét đi shopping với em lắm đúng không?
Đ: Ừ, rất ghét. Cùng một quãng thời gian đó, nếu ta vào quán café, anh sẽ nói được một ngàn lần câu “anh yêu em”.

H: Khi nói “anh yêu em”, anh có lừa dối em không?
Đ: Có. Thật ra là “anh yêu em rất nhiều”

H: Anh có nhớ em khoảng 10 phút một lần không?
Đ: Vậy trong 10 phút đó anh biết làm gì khác?
Reply
#19
Định viết tiếp bài trên nhưng bị anh Súng cướp lời rồi. Theo mình thấy ai cũng đáng thương và bất hạnh cả, k ai có lỗi, có chăng chỉ là chưa thực sự mở lòng với nhau thôi...
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#20
NHỮNG NGƯỜI HỌC NÓI CHẬM

- Kẹo Bông Goòng _Teen Story 2! -

“Em đã hiểu hết tất cả những gì anh muốn nói nhưng xin hãy để em nói trước điều này vì ...thật sự nó chạm mạnh vào tự ái của em... Em có thể tưởng tượng ra những gì xảy ra của một lần chia tay nhưng không ngờ lại cảm thấy Khó Khăn như thế này, em đã không thể giữ nổi những gì em từng có, vì thế, em sẽ tập quên...




1.
Đôi khi người ta không là gì của nhau, em hiểu người ta xa nhau là tất yếu... Nhưng cuối cùng em vẫn muốn hỏi anh một câu: Anh có tin vào Định Mệnh, nếu có hẹn anh ở nơi Định Mệnh. Khi ấy, em sẽ không để anh thoát khỏi em đâu. Còn bây giờ, chúc anh lên đường Bình An.”

Nhấn nút send trong lưỡng lự, đây đã là lần thứ không đếm nổi, An đọc đi đọc lại mail viết từ tuần trước, mà hễ lần nào đọc xong là lại như thế: vuốt hai gò má bầu bĩnh, thả mình nằm xuống giường, cố mỉm cười mà cái gối ôm thì cứ đẫm ướt, không tài nào ngừng lại.

Bốc một vốc kẹo ngậm, viên kẹo thả từng đợt ngọt ngào rồi lại đắng chát khi An nghĩ về những gì sắp sửa xảy ra...gần nhất là cái viễn cảnh của Minh khi đọc xong cái mail và sau đấy lại tới ngày hôm sau: Minh sẽ ra Bắc- “đi đâu đấy để thấy mình bớt cũ kỹ hơn...”, Minh đã nói thế trong lần gần nhất họ cùng nhau nhấm nháp tách cà phê nóng, có thể là cuối cùng...

Chắc hẳn Minh sẽ cười nhạo - nhếch mép mà cười, tung một đồng xu leng keng sẵn trong túi lên trời, sau đấy sẽ búng tay một cái Tách: Định mệnh là cái quái gở này đây!
Càng thấy lòng thắt lại thêm đau buốt và vị đắng của vốc kẹo khi nãy còn đọng lại nơi cổ họng, An chui hẳn vào chăn, quấn chặt, cố cản tiếng nấc nghẹn, nhưng Vô Ích.

2.
Nhiều tháng trôi qua, kể cả những ngày An cho rằng mình sẽ ổn khi không có Minh thì cũng đã hơn một năm... Một cái Tết tẻ nhạt, một Valentine Đậm Buồn, một sinh nhật Trống Rỗng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn mà hiếm hoi chờ đợi một ai. Kể cả với những kẻ Trơ Trọi. Thỉnh thoảng, không thường xuyên nhưng đều đặn, đều hệt như người ta nghiện thuốc, không có thì không thể nào chịu nổi, nhớ không thể nào chịu nổi. An hay ghé qua những góc phố cũ kỹ nhiều cây và lá rụng đầy, nhấm nháp một ly Espresso mua vội ở quầy KFC, vừa đi vừa cố giữ lấy ly cà phê khỏi tuột khỏi những ngón tay thon dài yếu ớt đang run lên từng cơn đau buốt. Ở nơi mà Đã Có Lúc tồn tại một kỷ niệm.

Vô thức đi tới gần nhà anh, An nhìn thấy ba mẹ anh vừa tản bộ về, giấc này hai bác sẽ là vừa từ công viên gần nhà về, sau đấy sẽ mở cửa vào nhà, nửa tiếng sau thì tắt đèn và đi ngủ, sáng dậy hai bác sẽ lại đi bộ cùng hàng xóm, sau đó về ăn sáng, rồi đi làm, rồi về nhà, rồi ăn tối, rồi tới giờ lại đi bộ, rồi lại về, lại tắt đèn…Hơn một năm qua, An không ghé nhà hai bác, chỉ ngắm nhìn cánh cổng mở ra, đóng vào, những ánh đèn mở rồi lại tắt, cả căn phòng nơi anh ngủ bây giờ bóng đêm bao phủ…khung cửa sổ rèm trắng muốt không hiểu sao lại Cô Độc đến thế!

Ánh đèn đường chiếu rọi vào đôi mắt ướt đẫm của An, ngẩng cao đầu cố ngăn dòng lệ đang tìm mọi cách tuôn ra khỏi khóe mắt hồng, An lại trợn mắt to hơn để ngăn cản giọt nước ấy…Nhớ anh quá…

3.
Chiều thứ bảy, mưa. Ban đầu, mưa Rón Rén. Sau đấy, đổ rập xuống đầu người ta không thương tiếc. Volcano chật kín chỗ. An cố tìm một ngóc nhỏ gần cửa sổ. Gọi một ly Espresso như mọi khi, vừa nhâm nhi vừa co lạnh. Trời mùa này bỗng nhiên lạnh Lạ Lùng. Những người yêu nhau lại rủ nhau đi mua sắm nhiều hơn, họ tới Volcano ngồi chụm đầu vào nhau, hơ ấm bàn tay cho nhau…Người run lên cầm cập trước cơn gió lạnh, nỗi nhớ Minh lại Quay Quắt. Thắt chặt lòng lại. Thèm có Minh hơn bao giờ hết. Từ sau lá mail, Minh không liên lạc với An. Không một tin nhắn, không một lời hỏi han. An không lấy làm lạ, nhưng Đau Nhói. Ghé blog Minh, cũng chỉ thấy những tấm ảnh Minh chụp ở khắp nơi với nhiều cô gái: xinh xắn, tươi rói và đầy sức sống. Ngoài ra, không một thông tin nào cả.

Buổi chiều nay, tự dưng An thấy nặng lòng. Chừng bấy thời gian trôi đi, An không thể quên được Minh. Dù có cố gắng, vẫn không thể. Người ta vẫn thường để Bóng Tối quá khứ che lấp mọi sự vật của hiện tại, An cũng không ngoại lệ.
Thong thả hít một hơi Esp, vị thơm nhẹ hòa vào hơi lạnh cóng, Nhớ Vội tới lần đầu cả hai gặp nhau. Ánh mắt Minh sắc lẹm, gương mặt thờ ơ với vạn vật. Volcano lúc ấy hơi vắng người, An ngồi gần đấy, gần như bị cuốn vào đôi mắt của Minh.

-Xin chào, anh từng làm việc ở -18o phải không? Em thấy anh quen lắm. -An khẽ kéo cái ghế lại gần Minh, trước đó cũng đã để ý: hơn một tuần qua Minh ngồi ở đây một mình, không bạn bè, không một ai trò chuyện.

-Không, anh không làm việc ở đấy, nhưng nếu thích, em cứ ngồi ở đấy, vì dù gì hơn một tuần qua, cả hai chúng ta đều chẳng có ma nào ngồi cùng cả, anh nghĩ việc tiết kiệm cho quán một cái bàn thì thật đầy ý nghĩa. - Minh búng tay cái Tách, nháy mắt nhìn An.

Có vẻ cả hai Hợp Nhau.

Hợp tới cả khi hai người chia tay:An không níu kéo nửa lời, Minh cũng vậy. Không ai thừa nhận lỗi sai về mình. Một lỗi sai cơ bản:Họ quá Thờ Ơ. Ngoài những cuộc vui thâu đêm, cả hai không có lý do gì để ngồi gần nhau quá hai giờ đồng hồ, vẫn hay cãi cọ rồi đổ lỗi cho cái gọi là Khác Biệt. An lau lấy dòng nước mắt trên khóe mắt hồng.

An cho rằng tình yêu của mình giống như một chuỗi mâu thuẫn. Mâu thuẫn này nối tiếp mâu thuẫn kia, để rồi khi cả hai chia tay, vẫn tiếp diễn một hàng dài mâu thuẫn nữa: Muốn Quên nhưng Không Thể Quên. Một thứ tình yêu Bất Cần, nảy sinh giữa hai người để rồi sau đấy đạp văng An ra bên đường, Mệt Mỏi và Bất Lực. Tìm kiếm tới Nỗi Đau…
Chợt An bật cười khan sau tiếng thở dài mang theo chút hơi khói của viên đá trong ly cà phê, hình như An chưa bao giờ nói với Minh rằng An nhớ Minh, và cũng như thế, Minh chả bao giờ thừa nhận một tình yêu giữa hai người. Nhiều lúc họ thường Ngờ Vực người đang tay trong tay cùng mình phải chăng chỉ là “…” . Ừ, một dấu ba chấm vậy thôi!

Chua xót cho những tháng ngày chưa một lần nói Yêu, An chỉ thầm nghĩ mình nhớ Minh đơn giản vì Minh là người duy nhất làm cô hạnh phúc khi ở bên, người duy nhất ôm chặt lấy cô khi cô bật khóc vì nỗi nhớ người bà đã mất, người đầu tiên Dạy cô cách chạm vào môi một người khác phái và cảm nhận vị Ngọt của đối phương, sau Minh, An dường như Vô Cảm với người khác.




4.
-Uống cà phê với anh nhé!Cô bé!

An Mơ Màng nhìn ai đó đang vỗ nhẹ vào vao mình. Giọng nói Ấm và Hiền lắm. Quen thuộc nữa chứ.
Minh kéo ghế ngồi ngay cạnh An. Một vị trí từ trước giờ Minh chưa bao giờ ngồi, thường thì vẫn chỉ đối diện An mà thôi.

-Em không phải chủ cái bàn hay cái ghế ở đây, nhưng nếu là người duy nhất Cô Độc vì chả có ma nào ngồi cạnh như em thì anh cứ việc ngồi. Việc tiết kiệm cho quán một chỗ ngồi cũng đầy ý nghĩa đấy-An cười nhẹ, hơi liếc nhẹ đi nơi khác, tránh né nhìn đôi mắt sắc lẹm đang tập trung vào mình.

Minh cười ngượng rồi buông một câu hỏi Lấp Lửng:

-Lời tỏ tình được chấp nhận dễ dàng nhất là ở đâu?

-Nơi Định Mệnh sắp đặt!-An trả lời, hơi bướng, dứt khoát dù đã cố che giấu niềm vui khi nghe lại giọng nói Hiền Lành này.

-Đồ ngốc!

-Anh nói ai ngốc!Ai khi yêu mà chả là Lũ Ngốc! Đã Ngốc rồi thì làm gì cũng Ngốc!

-Anh đang nói mình ngốc, ngốc tới mức mất gần hai năm để nói với em một câu. -Minh gãi đầu, cười.

An le lưỡi tinh nghịch, khuấy muỗng cà phê gõ nhẹ vào miệng ly kêu leng keng:

-À há, chỉ tại em không quan trọng bằng chính bản thân anh-cái gì đó anh gọi là cũ kỹ, chỉ tại em không hay ho bằng Playtation 2 và…

Minh vò đầu đau khổ:
-Giữa lúc này em còn “tán dương” anh bằng những câu nói “khen tặng” ấy sao, anh đã mất khá lâu để nhớ ra đây là nơi em gọi là Định Mệnh đấy!

-À, mà hình như nhà anh ở quận 3 ý nhỉ! Đi hơn một vòng trái đất, tức là gần hai năm để anh tìm tới Volcano. Nhanh quá nhỉ! Chúc mừng anh vừa hạ cánh an toàn…

-Thôi nào, đừng mỉa mai anh nữa. Anh tìm được em ở đây đã vui mừng vô cùng. Chỉ là…anh đã đi nhiều nơi, gặp nhiều cô gái đẹp, nhưng gần hai năm qua, gặp gỡ và hẹn hò với họ làm anh nhận ra anh cần có em An à…
-Vậy ra em phải cảm ơn những cô gái ấy?

-Cứ làm nếu em đủ can đảm. Và còn một câu này quan trọng lắm:Anh.. anh…nhớ em. -Tiếng nói Minh khan lại, nhỏ lý nhí, phải nhìn vào môi mới nhận ra được điều gì Minh nói.

An hít một hơi dài, thở ra nhẹ nhàng:

-Thế là anh mất cả hai năm để học nói một câu ấy cơ à? Sao rùa thế!

-Nói thì dễ nhưng nói với người cần nói thì mất có khi còn hơn cả 30 năm cơ đấy!

Minh bật cười sang sảng, nhìn cô gái nhỏ trước mắt mình đang tinh nghịch chất vấn. Bẹo gò má An âu yếm:

-Nếu Định Mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, thì lần sau đừng nhờ vả nó nữa, anh và em, hoàn toàn có thế tạo ra Định Mệnh.

An thổi nhẹ vào tai Minh, cười dịu dàng, khẽ tựa đầu vào vai Minh y như những cặp khác trong Volcano. Bật cười khi nghĩ về cái viễn cảnh An tưởng tượng khi Minh đọc lá mail…

Khẽ nâng đôi má ửng hồng:

-An này, còn nhớ lá mail cuối em đã nói gì không? Em nói rằng nếu Định Mệnh cho em và anh gặp lại, em sẽ không buông tha cho anh phải không? Bây giờ em có muốn đổi ý không?

-Anh nghĩ sao?

-Cho dù là em muốn thay đổi, anh cũng sẽ…không bao giờ buông tha em. Sẽ bám lấy em suốt đời. Đấy, Định Mệnh là thế đấy! Định Mệnh là khi em công bằng cho người mình yêu một cơ hội Trở Về…

Volcano càng lúc càng đông, hơi người sưởi ấm cho người, cảm giác lạnh lẽo không còn vây quanh bất kỳ ai nữa. Ở đâu đấy quanh hương cà phê thơm nồng, đắng dịu quyện lại với vị ngọt của đường sữa: Những người Học Nói Chậm đã tìm được nhau.
...Những con đường Anh đi rồi cũng đưa Anh về bên Em...
Reply
#21
Hay nho? Uoc...uoc...uoc...va uoc.
Nếu có ước muốn thần tiên cho tôi tuổi thơ hồn nhiên.......

[Image: 007.gif]
Reply
#22
HAI CHIẾC NHẪN VÀ BA CÁNH TAY

Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.

Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà.

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi!

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay.

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa
...Những con đường Anh đi rồi cũng đưa Anh về bên Em...
Reply
#23
1. Vị khách tình cờ

Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi, vì hôm nay là cuối tuần mà! Các cặp tình nhân trẻ thì thường hay hẹn hò ở các quán cà phê lãng mạn vào dịp cuối tuần. Bỗng nhiên tôi phì cười, không hiểu sao tôi lại bắt đầu có sở thích để ý chuyện người khác. Phải chăng vì đôi mắt buồn trên gương mặt lạnh lùng của cô gái trẻ có một sức hút mãnh liệt với tôi?

Anh nhân viên trong quán tiến đến gần chỗ ngồi của cô , mỉm cười nhìn cô rồi hỏi :

- Tuần này của hai anh chị thế nào?

- Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên- Cô gái trẻ vẫn chắp tay vào nhau, mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp trả. Vậy ra, tôi đã đoán đúng. Cô ấy đang chờ người yêu. Và hai người họ là khách quen của quán cà phê này.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi nóng lòng muốn xem mặt anh chàng người yêu tốt số ấy là ai, nhưng vẫn không thấy anh ta đến. Đàn ông con trai mà lại để người yêu mình chờ đợi mỏi mòn như thế, thật không lịch sự chút nào.

Cô gái trẻ từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào màn hình di động trên tay, lâu lâu lại khẽ cười, nhưng đôi mắt vẫn đượm một chút gì đấy buồn và day dứt. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn ly cà phê đen như màu mắt đang từ từ nhạt màu đi khi đá dần tan ra.. Thời gian làm nhạt phai mọi thứ...?

Rồi tôi bỡ ngỡ khi cô gái trẻ gọi tính tiền và bước ra cửa, anh nhân viên buông một câu chào khó hiểu :

- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..

Tôi vẫn tròn xoe đôi mắt và cố gắng hiểu những gì đang diễn ra. Cô gái bỗng quay lại nhìn vào mắt tôi rồi mỉm cười. Có lẽ cô ấy đã biết có một kẻ tò mò đã trộm nhìn mình từ nãy đến giờ.

2. Nhân viên lâu năm

Tôi làm part-time cho quán cà phê này từ khi là sinh viên năm nhất. Tôi thích làm vào buổi tối, nhất là cuối tuần, khi những cặp tình nhân chọn nơi đây làm điểm hẹn hò, tôi đã chứng kiến được những chuyện tình lãng mạn, hài hước, và cả đau đớn nữa..

Vẫn như mọi buổi tối thứ bảy, cô gái ấy đến cùng với người yêu của mình. Tôi lập tức pha nước cho cả hai, như thường lệ, anh- cà phê đen và cô- cà phê sữa. Đã lâu rồi tôi không được nói chuyện với anh. Anh ấy là một người vui tính, nhưng rất điềm đạm và cư xử lịch thiệp, cũng như chiều chuộng người yêu mình hết lòng.

Tôi đặt ly cà phê sữa cho cô, và ly cà phê đá cho anh. Tôi vẫn pha cho anh nhiều cà phê hơn những người khách khác- vì anh là một người khách đặc biệt của quán chúng tôi.

- Tuần này của hai anh chị thế nào?- Tôi hỏi một câu quen thuộc như thường lệ. Thường thì anh sẽ là người trả lời. Nhưng bây giờ thì không.

- Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên- Cố ấy mỉm cười nhìn tôi và đáp trả

Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi để ý có một vị khách ngồi gần cửa sổ suốt từ nãy đến giờ vẫn nhìn chăm chăm vào hai người họ. À không, chính xác là vào cô ấy. Cô đang mở điện thoại di động và xem lại hình ảnh hoặc tin nhắn gì đấy- tôi đoán thế- có lẽ là những tin nhắn của anh và hình hai người chụp bằng máy di động.

Khi ly cà phê đen của anh đã tan hết đá. Cô gọi tính tiền và bước ra cửa. Tôi mỉm cười chào hai người :

- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..

Cô nhìn về phía cửa sổ, mỉm cười với vị khách đang tròn xoe đôi mắt vì câu chào của tôi. Tôi không mấy ngạc nhiên, vì luôn có những vị khách tò mò về câu chuyện tình yêu của hai người họ.

3. Cô gái trẻ


Tôi và anh là bạn thân từ nhỏ. Đến hết năm cấp 3, chúng tôi quen nhau và hạnh phúc đến tận bây giờ. Nửa năm trước, anh dắt tôi vào một quán cà phê khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, làm thanh thản và dịu mát tâm hồn tôi. Khi tôi và anh cãi nhau, chúng tôi thường đến quán cà phê này, và sau đó thì lại làm lành với nhau, rất dễ dàng.

Sau một thời gian lui tới quán cà phê này vào mỗi tối cuối tuần thì chúng tôi đã trở thành khách quen của quán. Anh bắt chuyện với một nhân viên trạc tuổi chúng tôi, cậu ấy có vẻ thích cách nói chuyện của anh, và sau đó thì ba chúng tôi quen nhau.

Hôm nay, tôi lại đến đây cùng với anh. Tôi không cần gọi nước vì khi thấy chúng tôi, cậu nhân viên ấy sẽ biết mình nên pha nước gì. Ly cà phê đen cho anh lúc nào cũng được pha với rất nhiều cà phê, và chỉ bỏ một ít đường, vì anh thích uống như thế, cậu nhân viên cũng biết như thế.

- Tuần này của hai anh chị thế nào?- Cậu ấy hỏi chúng tôi một câu hỏi quen thuộc như thường lệ. Nếu như mọi khi, tôi sẽ để anh trả lời. Nhưng bây giờ thì không

- Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên..- Tôi trả lời cậu ấy thật tự nhiên..

Một tiếng đồng hồ trôi qua, vị khách ở bàn đối diện gần cửa sổ vẫn nhìn vào tôi chăm chăm từ nãy giờ. Tôi cười nhạt, chẳng để tâm nữa, rồi lại mở di động và đọc những tin nhắn của anh từ nửa năm trước. Bây giờ, anh không còn nhắn tin cho tôi nữa, nhưng đọc lại những tin nhắn của anh, tôi vẫn cảm thấy hanh phúc. Mỗi khi chúng tôi giận nhau, anh luôn nhắn tin làm lành trước, và khi kết thúc một tin nhắn, anh thường để câu này vào cuối tin "Hãy yêu anh như thể hôm nay là ngày cuối cùng ta bên nhau, em nhé..!"



Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía trên, anh vẫn không uống dù chỉ một ít cùng tôi. Tôi thấy đắng ở cổ, nhưng vẫn cố kìm nén để nước mắt không rơi, vì tôi không muốn anh nhìn thấy tôi khóc.

Khi tôi gọi tính tiền và bước ra cửa, cậu nhân viên mỉm cười chào chúng tôi :

- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..

Thường thì anh sẽ quay lại và nói với cậu ấy rằng "Tất nhiên rồi! Vì chúng tôi là cặp tình nhân hạnh phúc nhất thế gian này..". Nhưng hôm nay, anh vẫn không nói gì.

Vị khách ở gần cửa sổ vẫn cứ nhìn hai chúng tôi. Tôi mỉm cười với ông ta rồi bước ra khỏi quán, hoà vào dòng người tấp nập ngoài kia, với những tiếng xe cộ réo lên inh ỏi, những ngọn đèn đường làm mắt tôi nhạt nhoà đẫm lệ..

Cuối cùng thì, tôi vẫn phải khóc, vì nhớ anh.. Một người đã ra đi vĩnh viễn từ nửa năm trước..
...Những con đường Anh đi rồi cũng đưa Anh về bên Em...
Reply
#24
Ngày tháng năm.

Thư gửi Bảo Bình

Đã bao giờ anh thấy dáng lưng mình chưa, nhìn cô độc lắm, cả những nụ cười của anh cũng chứa sự lạc lõng. Anh không hiểu mình hay buồn xa xăm, ánh mắt anh thả về nơi nào mà em không thấy nổi mình ở đó. Và em cảm thấy mình bị quên bẵng trong cuộc sống của anh. Em chỉ biết ngẩn ngơ đứng đó, không dám gọi, không dám với, em sợ anh tan biến như một bóng mờ sương.

Cho tới lúc em nhận ra, anh đã nắm tay em âm thầm lúc nào em không biết. Dịu dàng và bình dị. Như bản thân hai người là anh và em.

Và em nhận ra, anh luôn là người che chở.

Gió đầu thu lạnh. Em cứ đứng đó nhìn theo bóng lưng anh rời đi. Em thấy anh khẽ nhận ra điều gì đó. Và anh cười đến lạ.

Tay chúng mình đan chặt vào nhau.

"Hãy để em nắm lấy tay anh, và để em hiểu anh thêm nữa.
if I let you go, I will never know
What's my life would be holding you close to me
Will I ever see You smiling back at me
How will I know if i let you go
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)