KỂ TỪ 5/5/2015, DIỄN ĐÀN SINH VIÊN XÂY DỰNG CHUYỂN SANG CHẾ ĐỘ "CHỈ ĐỌC"

https://www.visaonarrival.net/apply.html | chung cư ct number one

Những truyện tình cóp nhặt trên mạng
#1
Câu chuyện 1 (Đọc ở Blog tacke.tk)

Người tình…

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.

Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt.

Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.

Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.

"Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?"

Tôi reply ngay sau đó.

"Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó…"

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.

- Mình làm người tình anh nhé…

- Vậy là sao?

- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh?

- Ừ…

Tôi biết tôi "ừ " là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới… đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.



- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?

- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.

Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.

- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ…

Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình… chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào vai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: "Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu nổi…" Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy nhưng tôi lại muốn có người yêu như người yêu tôi và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình.



Con đĩ…

- Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.

- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.

- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.

- Con đĩ… em nói nghe kinh quá.

Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:

- Anh này… anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???

Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà

Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:

- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.



- Bao nhiêu hả em?

- Tuỳ tâm anh thôi…

- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2 triệu đến nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy "Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi"… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới.

Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói.

Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.

- Anh hỏi ai?

- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện…

- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.

- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?

- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.

Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.

- Vậy bố đứa trẻ đâu?

- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý… hình như đúng là cậu.

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.

- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần giữ 2 triệu trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám mở ra xem.

Tôi vội vàng cầm lấy bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức thư… tôi đã dành cho cô ấy… "Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh. À, mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi!"…

Hình như là… tôi đã nhầm con đĩ với một người tình… À không… không phải người tình… mà là người yêu… mà cũng chẳng phải… Là vợ tôi… thực sự là vợ tôi!!!

Em lả lơi nương nhờ theo cơn gió....
Cho em xin nước mắt anh....day lòng................
Điên điên.
Reply
#2
Đàn ông thường bảo phụ nữ sâu sắc như cơi đựng trầu, nhưng những cái mà đàn ông thấy ở 1 người phụ nữ chắc cũng chỉ như thế, k có người đàn ông nào có thể nhìn thấu vào nội tâm 1 người phụ nữ trong khi đó thì đàn ông lại dễ quá nắm bắt, cái anh ta thấy chỉ là những cái mà người phụ nữ thể hiện cho anh ta thấy, còn bên trong đấy là cả 1 thế giới mà anh ta k bao giờ biết và cũng k bao giờ khám phá ra, phụ nữ có thể hi sinh tất cả vì người mình yêu, nhưng đàn ông thì k. Vì thế mà đàn ông mãi k hiểu đc phụ nữ, vì họ hi sinh cho đàn ông nhiều quá, còn nhiều hơn cho chính bản thân mình.
Người đàn ông ở câu truyện trên chắc sẽ hối hận và day dứt suốt quãng đời còn lại của mình, cũng xứng đáng thôi vì anh ta đến ngay người yêu của mình là người như thế nào cũng k rõ, vậy mà anh ta vẫn có thể yêu, thật buồn cười, xót cho đứa trẻ sinh ra mà k có mẹ.
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#3
con gái cũng thế thôi
sao chị chỉ nói câu đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu mà không để ý tới câu trước của nó
"đàn ông nông cạn giếng khơi" -tuy đàn ông có nông nổi có mạnh mẽ và đôi lúc hơi thô 1 tí nhưng bên trong cũng có 1 cuộc sống nội tâm
người phụ nữ mong gì ở người đàn ông?-đơn giản chỉ là sự yêu thương,sự che chở và 1 mái ấm gia đình hạnh phúc-thế thôi-nhưng liệu làm được điều đó có phải là đơn giản-cuộc sống cũng có biết bao nhiêu lo toan và vất vả,bao nhiêu thứ cần phải suy nghĩ-nói thế không phải là nói đàn ông nhu nhược không chịu đựng được mà nói ra để người phụ nữ cũng cần phải hiểu người đàn ông
chị đừng lấy suy nghĩ của người phụ nữ để ép đặt vào suy nghĩ của người đàn ông
người ta bảo "đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu" không phải chỉ riêng mỗi mình đàn ông nhận xét phụ nữ như thế mà cả phụ nữ-đúng hơn là những người phụ nữ tuổi bà,tuổi cụ... cũng nói thế
đừng nghĩ đàn ông dễ nắm bắt,những cái mà anh ta thể hiện ra cũng chỉ là những cái bề ngoài, đàn ông cũng có cuộc sống nội tâm của bản thân mình,cũng có lúc yếu mềm,cũng có những tình cảm yêu thương mãnh liệt,liệu ở người phụ nữ có thể yêu mãnh liệt như người đàn ông không
nhưng người đàn ông ít khi muốn thể hiện ra là mình đang yếu mềm,cũng đôi lúc cần người phụ nữ quan tâm đến mình,cũng muốn được an ủi,vỗ về nhưng thể hiện tình cảm của mình theo 1 cách khác của người phụ nữ,thứ nhất là do lòng tự trọng của người đàn ông thứ 2 đừng áp đặt bắt người đàn ông có suy nghĩ,hay cách thể hiện của mình phải theo đúng như mong muốn trong nội tâm của người phụ nữ
tiếp theo,đọc mẩu truyện của doremon từ đầu đến cuối chỉ trách người đàn ông là đã ngoại tình,thế thôi chẳng trách gì những câu nói gửi lại khi trả tiền cho người đàn bà đó cả, và trách người đàn bà kia vì thực sự có 1 cái gì đó xúc phạm đến người đàn ông,thật sự đó,người đàn ông đâu có suy nghĩ được như kiểu người đàn bà và cũng chẳng ai có thể hiếheetr được ai,nói như thế em nói thật 100% thôi 99% thôi, những thằng đàn ông đều xử sự như thế mà kể cả 1 người phụ nữ,nếu chỉ đọc đến cái đoạn đó,không đọc đoạn sau thì cũng 99% đều nghĩ theo chiều hướng của người đàn ông kia
người đàn ông cũng ân hận 1 phần thôi,họa chăng chỉ thấy cái đoạn :con bé đó đủ tiền trong tài khoản còn cần cái 2tr làm gì cái này cũng cần đặt 1 dấu ?
:vì đoạn sau cũng chưa nói hết được ý, tại sao người đàn bà đó muốn chia tay ,em nghĩ theo hướng của người đàn ông nhé "con này bị hâm,đang nhiên đang lành làm người tình lại đòi 2tr trong khi mình đủ tiền,để chia tay không muốn tiếp tục chăng,để người đàn ông quay trở lại với gia đình,không muốn phá vỡ HP gia đình họ trong khi người đàn ông cũng không hạnh phúc với cái gia đình của mình lắm,hay là muốn thử người đàn ông,thử kiểu đó thằng đàn ông nào không nóng mặt mới là lạ, đúng là điên!,còn giữ lại đứa trẻ ư,có thể đó chỉ là tình mẫu tử chăng"
có chăng em thấy 1 chuyện tương tự cái bài viết này mà người đàn ông đáng phải ân hận thôi đó là "xin lỗi,em chỉ là con đĩ"
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#4
Oài em có hơi có chút nhầm lẫn đó nhé, ngay từ đầu k phải là người con gái đó chia tay, chính người đàn ông này đã chọn cho mình 1 cô gái đơn giản để yêu chứ k phải là tiếp tục yêu người con gái này đơn giản bời vì anh ta sợ, chính anh ta đã nói thế, cho đến khi quyết định lấy vợ anh ta cũng k lấy người đã quan hệ với anh ta hơn 1 năm mà vẫn chọn người con gái kia, người con gái trong câu chuyện này đơn giản là biết mình bị bênh tim có thể chết bất cứ lúc nào, cô ấy chỉ đơn giản muốn sống với người mình yêu, và khi anh ta quyết định lấy 1 người khác k phải là mình cô ấy đã nói như thế để cho người đàn ông kia k phải bận tâm về mình nữa, mà có thể sống vui vẻ hạnh phúc với người vợ của mình, có điều gì cần chê trách đây, còn em bảo chỉ là tình mẫu tử ư? ừ chỉ vì tình mẫu tử mà cô ấy đã mất cả mạng sống, đánh đổi cả mạng sống của mình vì đứa trẻ đó đấy, liệu có thằng đàn ông nào làm đc k?
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#5
dù có thế nào đi chăng nữa người phụ nữ làm như thế với 1 người đàn ông là sai lầm
thứ 2,đánh đổi cả mạng sống để hi sinh vì đứa con của minh,nói đùa 1 tí là đàn ông không biết đẻ -có phải sinh con đâu mà phải sợ,còn nói nghiêm túc,trên đời này,không thiếu gì thằng đàn ông nào dám hi sinh vì 1 đứa con đâu bà chị nhé
và cuối cùng,em nói lại là em chỉ nói cái suy nghĩ của em về mẩu truyện của doremon,còn vấn đề chính là em nói đến suy nghĩ của người phụ nữ như ý mà chị nói trong cái reply của chị cho doremon
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#6
Ờ thì mỗi người 1 cách suy nghĩ mà, con gái với con gái thì dễ đồng cảm hơn, con trai cũng thế chuyện này rất bình thường mà có gì sai đâu, cũng như 1 điều rất bình thường, trong chuyện quan hệ vậy cả đàn ông và đàn bà cùng làm, nhưng người chịu tai tiếng luôn là đàn bà còn đàn ông thì bảo là "được" quyền như thế, chị chỉ nói cách nhìn nhận của đàn ông về đàn bà thôi mà, có chê trách gì đâu mà em căng thẳng thế
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#7
em đâu cũng có căng thẳng đâu,chỉ căng thẳng tí chút thôi :D
em cũng chỉ nêu quan điểm của mình thôi mà
hehe,đùa chút nhé mà cũng là thật sao đàn bà ý lộn ,con trai ăn vặt trong lớp thì bị chê là mỏ khoét,con gái ăn vặt trong lớp thì nói là bình thường,đàn bà khóc thì chẳng sao còn đàn ông khóc thì bị cho là yếu đuối cho là ủy mị
em cũng chỉ nói thế thôi,tất cả chỉ là ý kiến chủ quan
còn em,em OK với quan điểm con gái dễ đồng cảm nhưng mà là dễ đồng cảm hơn con trai còn con trai với con trai cũng dễ đồng cảm với nhau nhưng mà đồng cảm theo cách của những thằng đàn ông :D
và đồng ý với quan điểm của chị trong quan hệ giữa đàn ông và đàn bà nhưng mà xã hội từ xưa đã quan niệm thế rồi, 2 chị em có nói thì cũng chẳng làm được gì đâu
thế nhé,quan điểm của mỗi người thì là của mỗi người
2 chị em mình tranh luận thôi nhé
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#8
:)) chả tranh luận thì sao, thì từ trước đến giờ chú có bao giờ nhường chị đâu, mà nói cho cùng thì em và chị cứ như 2 đường thằng song song thôi, cả cách sống và cách suy nghĩ cũng khác nên nhìn nhận mọi thứ cũng khác nhau, thôi stop ở đây k thể để vì những suy nghĩ của chị về đàn ông mà khiến cho cô gái ở trên kia bị trỉ trích như vậy, nhưng nói thật chị thấy cái tên đàn ông trên kia là 1 kẻ vô trách nhiệm vô cùng, suy đi xét lại anh ta làm gì cũng chỉ vì bản thân anh ta, chưa bao giờ anh ta suy nghĩ cho người anh ta yêu cả, em đồng ý k?
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#9
rùi ok em đồng ý
nhưng mà trách cả cô gái kia nữa nhé :)),nói kiểu thế bố thằng đàn ông nào chịu nổi :D
ok ta stop lại ở đây
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#10
Câu chuyện 2: Lỡ yêu một cô gái chat sex
Chuyện này cũ rích rồi, nhưng có lần lang thang đọc được có ấn tương nên post lên cho mọi người đọc:
Công việc của tôi có thể hiểu đơn giản thế này: chúng tôi nhận đơn đặt hàng của một số cơ quan, văn phòng thám tử, hỗ trợ họ tìm kiếm tư liệu về các đối tượng được liệt kê vào dạng tội phạm mạng. Lần ấy, tôi phải dò tìm thông tin từ nick của một cô gái rất trẻ, kiếm tiền bằng cách “show hàng” trên mạng. Tôi có trách nhiệm phải thỏa thuận để cô ấy chấp nhận “hành nghề”. Việc của tôi là ghi hình lại làm bằng.

Tôi online vào lúc 2 giờ sáng. Một khuôn mặt rất non, có lẽ phải kém tôi chục tuổi. Tôi đề nghị vào room chat. Trên màn hình webcam, cô ấy trông như một búp bê người Nhật, khuôn mặtxinh và thánh thiện. Tôi xin thề không một ai gặp mà dám nghĩ cô ấy làm cái nghề quái quỷ này! 300 ngàn đồng cho 1 giờ trò chuyện và “diễn”.

Màn hình sáng lên, mở rộng ra trong nền màu hồng nhạt. Hiện ra trong cửa sổ của tôi, cô gái nằm trên giường, tay chống cằm, môi cong mọng khiêu khích. Chiếc khăn phủ trượt xuống. Lộ ra khuôn ngực, hông, rồi từ từ phô bày trước mắt tôi thân hình cô gái non trẻ, đẹp đến mê hồn. Một cách thuần thục, thân thể cô ấy nhẹ nhàng chuyển đổi các tư thế, khi mãnh liệt, khi dịu dàng. Mắt tôi chết lặng trong khoảng không màn hình. 2 năm theo nghề này, tôi như một kẻ sục sạo trên mạng, những đoạn phim nóng, những hình ảnh điên loạn tôi không lạ. Nhưng đây là lần đầu tiên cơ thể một người con gái quá trẻ, nóng bỏng nhưng lại mỏng manh, chân thực đến khó tả hiển hiện trước mắt tôi. Như chỉ cần với tay qua cái cửa sổ màn hình kia là tôi chạm vào cô ấy.

Đôi khi mái tóc hất tung, đôi mắt to của cô ấy thoảng qua như vô hồn. Tôi đắm mình trong suy tư: cô ấy đâu biết mặt tôi. Cô ấy khỏa thân trong một không gian trống rỗng, không biết ai là người chiêm ngưỡng thân thể mình... Thoáng lúc ấy, một bóng con trai lướt qua, cô ấy giật vội chiếc áo, tắt phụt webcam. Tôi vẫn ngồi yên trước màn hình tối sẫm hiển hiện chữ no image, thân thể nóng bừng, chợt hoảng hốt nhận ra mình quên chưa nhấn nút ghi hình.

Chưa đầy 3 phút sau, message của cô ấy hiện lên: Em xin lỗi. Coi như em nợ anh tiền! Mai sẽ trả”.
Lần thứ 2 gặp cô bé. Khi cô định cởi khuy áo, tôi đột ngột gõ dòng chữ: “Hôm nay nói chuyện thôi, được chứ?”. Có vẻ như bất ngờ, cô ấy đáp lại: “Xin lỗi, em sẽ chat với một vài người khác nữa...”. Như có gai đâm đau nhói, tôi quyết liệt: “Anh sẽ trả thêm em, gấp 3 lần như thế, em đừng chat với ai nữa!”. Sau 5 phút im lặng, màn hình hiện lên: OK!

Từ lần ấy, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Cô không còn có thói quen ngay lập tức xõa tung tóc và nới một khuy áo cổ khi bật webcam cho tôi nữa. Có lần cô hỏi tôi về màu mắt, về chiều cao, về thói quen tôi thường giữ chặt cốc cà phê trong tay khi đợi khuôn mặt cô hiện lên qua web... Chưa bao giờ cô hỏi những điều riêng tư hơn thế. Tôi cũng hỏi về cô, nhưng không nhiều, song đủ để cô muốn kể về mình. Có lần tôi hỏi về cậu con trai thỉnh thoảng lờ vờ lượn qua màn hình của cô. Đó là em trai cô, đang học cấp 3 tại một trường khuyết tật. Thị lực của cậu ấy rất yếu, mọi thứ chỉ mờ mờ.

Có lần, cô đang để webcam cho người ta nhìn, em cô đi qua. Nó không nhìn thấy nhưng đứng chăm chăm hướng vào khoảng không có chị mình trước mắt. Từ lần ấy, cô luôn tắt máy, dù biết nó chẳng thấy gì. Cha mẹ cô sống ly thân, đều ở nước ngoài. Họ gửi tiền về đều đặn cho 2 chị em và nhờ một người bác chăm sóc. Nhưng sau một lần cô nghe thấy bác cô bàn với chồng định cho em trai cô nghỉ học và đưa đi nước ngoài, thì cô kiên quyết ra ở riêng và đi làm thêm...

Lần nào tôi cũng trả cao tiền hơn để được nói chuyện với cô. Có lần, cô buzz tôi, bật webcam, và cô khóc. Tôi cứ ngồi im hàng giờ đồng hồ nhìn đôi vai trần gầy guộc rung bần bật. Rồi cô lặng lẽ tắt màn hình. Chẳng nói một câu nhưng tôi biết cô muốn tôi ở bên cạnh. Có đôi lần, cô ngừng chat với tôi vì có hẹn với một người khác nữa, và cô cứ để webcam, biết là tôi đang nhìn những gì ở màn hình phía bên kia. Những lần như thế, tôi như bốc hỏa trong người. Tôi như muốn đập tung màn hình vì không chịu được cảm giác có người đàn ông khác đang ngồi ở một nơi nào đó, ngắm nhìn những vũ điệu mê hồn từ thân thể mềm mại của cô.
Sau những lần như thế, tôi giận cô vô cớ dù tôi biết mình chẳng có quyền gì để giận. Càng ngày tôi càng muốn khám phá nhiều hơn cô bé trong màn hình máy tính của tôi nhưng bao lần tôi định hỏi xin số điện thoại lại thôi. Có những đêm không thấy nick của cô sáng, tôi mất ngủ. Cứ ngồi trước màn hình máy tính, là hình ảnh cô với đôi mắt đôi khi hốt hoảng, đôi khi vô hồn, bờ vai run rẩy như ám ảnh tôi.

30 tuổi, lần đầu tiên tôi bàng hoàng nhận ra mình đang nhớ đến tha thiết một cô gái bé nhỏ, nhưng kỳ lạ hơn là tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao cô chọn công việc này như một trò vui của đời mình, bởi tôi biết, cô làm không phải chỉ để có tiền. Công việc của tôi cũng sắp hoàn thành, người ta đã trả tiền để tôi đưa cho họ những thông tin và hình ảnh về cô.

Những nỗi sợ hãi trong tôi đang mơ hồ trỗi dậy. Tôi sợ vì nhận ra tôi đang yêu cô. Có lần không kiềm chế nổi, tôi đã nói với cô như thế. Cô im lặng, thở dài. Và cô lại khóc. Tôi ghen tuông với những kẻ có thể đang ngồi đâu đó ngắm nghía cô. Tôi cũng rớt nước mắt mỗi khi nhìn cô khóc...

Biết đâu sau này, cô gái của tôi - kẻ nằm trong danh sách đen mà tôi đang được đặt hàng theo dõi - sẽ bị bắt. Em trai cô sẽ ra sao khi biết chị nó đang làm cái công việc đáng sợ này và vẫn tắt phụt máy mỗi lần nó lơ vơ đi qua máy tính. Còn tôi, nếu biết tôi tiếp cận với cô, chỉ để hoàn thành công việc của mình và ném cô vào phòng lưu hồ sơ, cô sẽ đau đớn đến thế nào...
Điên điên.
Reply
#11
Hờ nói thế nào, chuyện này k sâu sắc lắm, nói chung là k ai có can đảm để vượt ra ngoài cái màn hình đấy, k có đủ can đảm để biến cái ảo thành thực tế, mà chỉ sống trong sự khát khao và sợ hãi. Và thế thôi, mọi chuyện cũng chấm dứt ở đây, họ lại tiếp tục sống tiếp cuộc sống của họ đơn giản như từ trước khi họ gặp nhau
Sóng gió ơi ngủ yên
Con tim ơi cũng xin ngủ yên
Reply
#12
theo em truyện này chưa sâu sắc lắm
vì có truyện sâu sắc hơn, ví dụ như truyện " Xin lỗi em chỉ là con đĩ",
Hoặc 1 câu chuyện có thật cũng có nội dung tương tự " Trà hoa nữ"

Ai muốn đọc 2 truyện đó thì pm yh: kun_kute_vol1
em đưa cho mà đoc ;))
«°—ღ×÷•.•´¯`•)»…No1 Quỷ nhỏ là ta >.<­…«(•´¯`•.•÷×ღ—°»

[Image: nini74.gif][Image: nini74.gif][Image: nini74.gif]


Reply
#13
(07/01/09, 18:43)kun_kute_vol1 Wrote: theo em truyện này chưa sâu sắc lắm
vì có truyện sâu sắc hơn, ví dụ như truyện " Xin lỗi em chỉ là con đĩ",
Hoặc 1 câu chuyện có thật cũng có nội dung tương tự " Trà hoa nữ"

Ai muốn đọc 2 truyện đó thì pm yh: kun_kute_vol1
em đưa cho mà đoc ;))
;)) Truyện trên mạng, không dài, chỉ đủ ngắn để đủ cho ta nhớ có ấn tượng và ngẫm nghĩ. Nó không được sâu sắc như nhiều tác phẩm chính thống của các nhà văn vì thường là truyện sáng tác trên blog cá nhân nào đó,
Truyện "Xin lỗi em chỉ là con đĩ", đọc ba lần, thấy cũng cảm măc nội dung cuốn hút nhưng giọng văn có cảm tưởng vẫn còn hơi hời hợt, không thâm trầm lắm, truyện trên mạng thường có hơi hướng kiểu thế mà.
Truyện "Trà hoa nữ", dày, dài, và khỏi phải nói òi, tác phẩm đã được khẳng định về độ nổi tiếng, dù hơi cổ rồi. Hì hì.
Tự dưng nhớ tuyển tập truyện dịch "Mẹ điên" của Trang Hạ, tuyển tập có nhiều truyện ngắn mà Trang hạ đã dịch và post lên mạng. Tớ chỉ được cho mượn nên không có, nhưng mà giới thiệu để mọi người biết. Dạy ta về tình và nghĩa. Tớ đảm bảo có những truyện đã đọc là phải rớt nước mắt. Truyện ngắn "Mẹ điên" ở đầu đã cuốn hút rồi, những câu chuyện khác về tình cảm vợ chồng về tình yêu kiếp sau ấy, cực kỳ xúc động. Bạn tớ đọc hầu như đều cry cả. Hì hì
Điên điên.
Reply
#14
hux,đọc xong mình không có tí cảm hứng nào để nhận xét và binh phẩm bởi vì khoái nói chuyện cái mảng tình yêu hơn :D
-Nếu thế giới quanh em đang sụp đổ
Đừng xa cách anh
Anh sẽ mang những hơi ấm về
Để thiên đường đó sẽ mãi luôn ở lại
Nếu thế giới quanh em không tồn tại
Chỉ cần anh có em-
Reply
#15
thứ lỗi e nhé, nếu mà ai từng đọc " xin lỗi, em chỉ là con đỹ" của Tào Đình rồi thì chắc cũng cảm nhận dc 1 điều j đó giông giống đúng ko.

nhưng thật sự thì ng viết chuyện cũng có 1 câu truyện cũng ấn tượng song hơi thiếu hình ảnh.
bạn ngĩ sao khi người ta nói mình sinh ra với nụ cười bá kiến
Reply


Forum Jump:


Users browsing this thread: 1 Guest(s)